Và không để tôi kịp phản ứng , Huy lôi tôi ra cửa trong đôi mắt đọng nước của cô bé . Hy vọng cô bé hiểu , tình yêu không thể cưỡng cầu .
Dừng xe ở cổng nhưng Huy không có ý định vào , tôi im lặng nhìn nó khó hiểu . Trầm ngâm một lúc , Huy giải thích thắc mắc nãy giờ trong lòng tôi :
- Tối mai có buổi đua xe và tôi là một trong những người đó !
Ôi , có vậy mà cũng bí mật ! Đua xe thôi mà , cùng lắm là chết . Dù sao tôi cũng là người yêu tốc độ nên mấy việc này không thành vấn đề . Mỉm cười , tôi mở cổng :
- Hãy hứa người đầu tiên Thư gặp vào sáng thứ hai là Huy nhé ?
Không thấy trả lời , tôi quay lại và bắt gặp nụ cười hiếm hoi của Huy_như vậy là một lời hứa đã được xác định .
Khoá cửa xong , tôi bước vào phòng khách vì Huy đã bỏ lên phòng . Trước mặt là lão Hưng đang nằm vắt vẻo trên ghế , miệng ngân nga một ca khúc nào đó .
Thấy tôi sà xuống ngồi cạnh , lão nhỏm dậy tò mò :
- Hai đứa đi đâu về muộn thế ?
- Thiên Thanh !
Nghe trả lời lão hơi sững người , ngó ngó tôi một hồi rồi nhún vai không nói gì làm tôi phải mở lời trước :
- Hôm nay anh và Lâm đi mua xe như thế nào ?
Như bắt đúng mạch , lão tuôn một tràng đầy hào hứng :
- Thì chiều đi mua , làm thủ tục hơi lâu , đến tối Lâm mời đi ăn - Ngập ngừng một chút , lão nói tiếp – Nói chuyện với nó cũng hay hay nên tao rủ đi cafe , vậy thôi !
- Vậy sao lúc nãy em thấy anh hát nhưng hồn để đâu đâu . Bộ có gì không vui hả?
Lão dựa vào ghế với cái nhún vai :
- Không có gì , đang nghĩ cách để thắng nhỏ trong vụ này !
- Thì anh cưa đổ nó là thắng mà .
- Ai chẳng biết thế - Lão quay sang tôi hầm hè – Nhưng con trai cưa con trai thế quái nào được ? Trừ khi đó là …
- Trừ khi đó là gay phải không ? - Từ tốn tôi tiếp lời lão – Anh cứ trở thành gay là xong chuyện thôi mà .
Tôi đã ngừng nói một hồi nhưng không thấy lão ư hử gì cả , chỉ thấy một đôi mắt đang nhìn tôi khó hiểu . Cuối cùng lão cũng lên tiếng trong nụ cười nhẹ :
- Làm cách nào để trở thành gay ? Nhỏ thử nói coi .
- Yêu Lâm là trở thành gay !
Nhún vai , lão thở nhẹ :
- Huề cả làng - Đột nhiên mắt lão sáng lên – Mà gay thì như thế nào nhỉ ?
- Nếu anh là gay thì thích ngắm và chỉ có cảm giác với con trai thôi , còn con gái thì dửng dừng dưng . Lúc đó từng khoé môi từng nụ cười , từng đường nét trên thân thể tụi con trai sẽ hấp dẫn anh , và…
- Thôi thôi – Giơ tay ngăn tôi , lão nói nhanh - Nhỏ đi ngủ đi , để tao một mình.
Đồ khó ưa , tôi có ý muốn giúp mà có thái độ thế hả ? Xí !!! Rút bao thuốc trên ngực áo lão , tôi dúi vào tay :
- Đây ! Hút đi rồi suy nghĩ . Xí !!!
Dù đang dỗi nhưng vẫn nhận thấy lão hơi cười về sự trẻ con của tôi . Bước được mấy bậc cầu thang , tôi khựng lại khi nhớ ra một việc :
- Vụ cá độ này quan trọng với anh thế sao ?
- Không phải – Đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào tôi - Những gì tao đã nói ra thì phải thực hiện bằng được . Đó là tính tao !
Tôi bước tiếp với một cái nhún vai , thì ra lão và Lâm cũng có điểm tương đồng . Nhưng dù hợp nhau cũng không bước qua được sự bướng bỉnh của nó đâu . Nhất là lão Hưng không hề yêu , còn nó lại thích sự chân tình_một thứ không bao giờ tồn tại ở ông anh tôi .
~~~~~~~~~~~~~~~
Mở mắt ra đã hơn 7 giờ , tôi lồm cồm bò dậy . Biết hôm nay là chủ nhật nhưng không dám nướng , vì tôi mà nằm xuống nữa đảm bảo sẽ ngủ một mạch tới tối luôn . Mở toang cửa sổ ra , cố hít lấy những làn gió nhẹ nhưng tiếng rê ga đã thu hút ánh mắt tôi về phía cuối sân . Ở đó nhóc Huy đang loay hoay bên con jupiter , chắc chuẩn bị để tối nay đua đây . Vội vàng vệ sinh cá nhân rồi tôi phóng vèo ra sân , bỏ qua tiếng gọi của dì An :
- Không ăn sáng hả Thư ?
Ngồi xổm , tôi tía lia :
- Hỏng xe hay sao mà sửa thế Huy ?
Lắc nhẹ đầu nó nói mà không thèm nhìn tôi :
- Kiểm tra trước khi đua thôi .
Gật gật đầu tò mò xem nhưng nhìn một hồi vẫn không hiểu qué gì . Đang ngáp ngáp thì Huy nói :
- Vào ăn sáng đi Thư .
- Không , ở đây xem Huy sửa xe cơ .
Vẫn không nhìn tôi , nó nói giọng thản nhiên :
- Vậy đi ngủ đi ! Khi nào muốn ăn sáng thì dậy
- Xí !!! - Đứng dậy tôi vào thẳng nhà , làm gì đuổi như đuổi tà thế .
Sau khi giải quyết xong bữa sáng , tôi dắt xe ngang qua Huy , định không nói gì nhưng thấy kỳ kỳ :
- Thư qua nhà bạn chơi đây !
Không chờ Huy ư hử , tôi phóng vèo đi vì biết chắc có người đang chờ tôi đến để xử lý . Ngó nghiêng một hồi vẫn không thấy bóng Lâm đâu , tôi hí hửng mở túi bánh gio mới mua ra ăn . Nhưng mới há miệng ra cắn thì tiếng nó làm giật mình :
- Vẫn còn tâm trạng mà ăn hả , đồ “đem con bỏ chợ” kia ?
Quay lại thì đập vào mắt là khuôn mặt gầm gừ , tôi liền nở nụ cười cầu tài :
- Ăn sáng chưa mày ? Bánh gio nè !
- Đưa đây – Nó hất đầu ra lệnh , còn tôi không hiểu sao lại tuân lệnh răm rắp.
Lại còn đưa cả túi nữa chứ , làm Lâm thản nhiên xực hết 10 cái bánh gio trước con mắt mở to thô lố của tôi . Đến khi nhận ra thì chỉ còn lại những cái lá không , tôi hét lên ai oán :
- Bánh của tao !
- Hết rồi - Từ tốn nó lấy giấy ăn lau miệng và nheo nheo mắt - Phạt vậy là còn nhẹ đó!
- Tao tội gì mà phạt ?- Ỉu xìu , tôi nói với giọng tiếc rẻ - Dù có phạt thì cũng đừng ăn hết chứ , chừa tao một cái thì chết ai .
Nó lại làm động tác thường ngày : véo má tôi và nói :
- Tật xấu không bỏ - Như chợt nhớ ra việc quan trọng , Lâm trở lại vấn đề chính – Sao hôm trước bỏ về ngang xương vậy ? Mày có ý đồ gì hả ?
- Thông minh như mày phải đoán ra từ khuya rồi chứ - Xoa xoa má , tôi nói với nụ cười tươi .
- Tao thừa thông minh để hiểu – Thu những lá bánh cho vào túi , một giọng bình thản vang lên đều đều – Nhưng tao không thích và cũng không muốn !
Khều khều nó , tôi tò mò :
- Không ưa lão hả ? Sao hôm qua lão bảo đi chơi vui lắm mà ? Không nhẽ …
- Nghe nói hết đã – Nó cắt ngang không cho tôi tiếp tục – Hôm qua không phải đi chơi, chỉ là tao muốn cảm ơn nên mới mời cơm thôi và tao đâu nói ghét anh ta .
- Nhưng …
- Mày cũng biết lão không phải gay và đặc biệt hiểu suy nghĩ của tao , không hiểu sao còn cố vun vào .
Cười cười , tôi chối bay chối biến :
- Ai bảo mày kiêu quá làm gì . Mà cuộc gặp hôm đó là tình cờ , việc tao làm bà mai chỉ nảy sinh khi nhắc đến bức ảnh ...
Nói đến đây tôi nín khe và ngồi xích ra xa để giữ an toàn . Lúc này Lâm nhìn tôi toé lửa, còn giọng nói ngọt ngào đã chuyển sang tiếng gầm gừ :
- Đưa đây !
- Gì – Hơi nhổm người lên để lấy đà , tôi hỏi ngây thơ .
- Ảnh !
- Tao về đây – Phóng vèo ra sân , tôi phóc lên xe và đạp đi .May là lúc nãy quên đóng cổng không thì …
Hihi , mấy ảnh đó cực kỳ nghệ thuật , vậy mà cứ bắt vứt đi . Ngu sao bỏ , để đó còn thỉnh thoảng đem ra phá chứ .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét