CẦU VỒNG (Chap 11)

Buổi chiều chủ nhật cũng không gọi là yên ả khi lão Tùng xuất hiện với cái mặt bánh bao :

- Nói chuyện một chút nha Thư !

- Có việc gì thế anh ?

- Anh Lân giận anh rồi - Giọng ỉu xìu của lão làm tôi trố mắt lên nhìn nhưng nhanh chóng hất đầu ra hiệu vì Liên đang cố tình nghe lén , chắc lão cũng nhận ra nên nói nhanh - Vậy cuối giờ nhé .

Chỉ vì vẻ mặt buồn thảm của lão mà hôm nay tôi làm việc đầu óc trôi đi đâu mất ấy . Cuối giờ tôi thản nhiên vào thẳng phòng lão vì bác Nga có việc đã đi ra ngoài . Vừa thấy mặt tôi , mắt lão sáng rực như nhìn thấy vị cứu tinh :

- Tan giờ rồi hả Thư ? Anh chờ mãi .

- Anh làm gì mà anh Lân giận ? - Ngồi xuống ghế tôi vào thẳng vấn đề .

- Anh…

- Anh không nói thì em sao làm quân sư được chứ - Nhíu mày , tôi giục khi thấy vẻ ngập ngừng của lão – Hay tại món quà em chọn giúp anh ?

Mặt lão xụ ra trông rất dễ thương :

- Không ! Anh Lân rất thích món quà đấy , nhưng …- Lão gãi gãi đầu đầy vẻ khổ sở - Tối qua diễn ra vui vẻ , nhưng đến nửa chừng thì gặp người yêu cũ của ảnh nên…

- Anh đã ghen vô vớ phải không ? – Tôi cắt ngang không cho lão nói tiếp - Trời ơi ! Hiện tại thì không quan tâm , lại muốn trở về qua khứ ư ?

- Không phải thế - Lão lắc đầu như rất khó nói - Chỉ là… không hiểu sao lúc đó anh lại thế nữa ? Giờ anh Lân giận vì anh không tin vào tình yêu của ảnh . Em bảo anh phải làm sao đây ?

Nhìn con mắt chờ đợi , tôi chỉ muốn mắng cho một trận . Điên hết cỡ , ai đời lại đi ghen với quá khứ . Thở dài , tôi hỏi thật lòng :

- Sao lại nói với em ? Không sợ em phao tin đồn nhảm hả ?

- Giờ còn nói việc này ? Thì em là người duy nhất biết chuyện bọn anh , em lại là người tốt và …- Đột nhiên lão vò đầu bứt tóc - Phải làm gì để ảnh hết giận đây ? Cả đêm hôm qua và sáng nay anh đã liên tục gọi điện nhưng ảnh không chịu bắt máy .

- Thì anh đến thẳng nhà !

Khuôn mặt lão chuyển sang màu đỏ , kèm theo là giọng ấp úng :

- Anh không biết nhà .

- Gì ? Yêu nhau mà anh không biết nhà ảnh ? – Tôi hét lên nhưng vội vàng vặn nhỏ volum - Đừng nói là từ trước đến nay đi chơi toàn anh Lân qua đón nha ?

- Thì thế , có việc gì anh Lân cũng làm hết nên anh …

- Vậy ảnh giận anh cũng không oan - Ngả người vào ghế , tôi buông thõng một câu – Anh bị thế là đáng !

Trợn mắt lên lão ngó tôi lom lom :

- Này này , kể Thư nghe không phải để nghe mắng nha . Nghĩ cách gì giúp anh đi !

- Thân làm thân chịu - Đứng lên dứt khoát , tôi bước về phía cửa không thèm nhìn lão một cái - Từ giờ đến mai hy vọng anh tự ngẫm ra . Yêu nhau mà không biết quan tâm đến tâm trạng sở thích cuộc sống của nhau thì vứt .


CHƯƠNG III

Hết ngồi lại đứng , tôi cứ như con điên trong phòng khách , cuối cùng không chịu được không khí tẻ nhạt đành lang thang ngoài đường cho hết buổi tối . Ăn tối xong , Huy đã phóng xe đi theo cái hẹn tối qua , còn lão Hưng sau khi chải chuốt đã lượn đến vũ trường chơi . Cuối cùng chỉ còn tôi buồn thỉu buồn thiu trong căn nhà vắng lặng . Đang nhăn mặt vì mỏi chân thì có tiếng động cơ xe gắn máy ngay bên cạnh :

- Làm gì lang thang ngoài đường một mình thế Thư ?

Nhận ra người quen , tôi liền giở giọng bông đùa :

- Ai bảo Thư lang thang ? Thư đang chờ… Duy đó !

- Thì Duy đến đón Thư nè - Duy hùa theo rất thản nhiên – Đi uống nước nha Thư?

Không thèm giữ ý , tôi phóc lên xe :

- Tới luôn bác tài !

Duy chở tôi đến một quán cafe vườn rất dễ thương_yên tĩnh và khá đẹp . Khuấy khuấy cốc nước cam , tôi trở lại với sự tò mò cố hữu của con gái :

- Tối đẹp trời thế này mà Duy không đưa người yêu đi chơi hả ?

- Chẳng phải Duy đang ngồi uống nước với người yêu hay sao ?

- Thư muốn nói đến người yêu hiện tại cơ – Một cái nháy mắt đùa giỡn dành cho Duy - Chứ người yêu này nói làm gì .

Đáp lại là giọng tưng tửng :

- Người yêu thì chỉ có một thôi . Người đã chờ Duy…5 năm . Chắc Thư cũng biết người này nhỉ ?

- Biết chớ - Gật đầu , tôi tỉnh bơ nói – Đó là một cô bé siêu dễ thương siêu hiền lành , lại còn ăn nói có duyên , tốt bụng nhất trên đời …

- Thôi thôi – Giơ tay , Duy ngăn một bài diễn thuyết có nguy cơ bùng nổ - Chẳng thay đổi tẹo nào !

- Bẩm sinh thay đổi sao được Duy ? - Tôi hỏi với cái hất đầu rồi cả hai cùng cười phá lên , lau nước mắt tôi lí lắc – Không ở cửa hàng , lang thang ngoài đường thế hả Duy ?

Duy trả lời cùng với nụ cười nhẹ :

- Buổi tối Duy học ngoại ngữ . Hôm nay học tiếng Pháp nhưng vì người yêu hiền lành tốt bụng nên bùng .

- Vậy Duy học thêm những tiếng gì ? – Tính tò mò không biết từ đâu trỗi dậy trong tôi – Mà sao lại thích học ngoại ngữ thế ?

- Tiếng Anh thì có bằng C , giờ chỉ còn Pháp , Hàn , Thái – Nhún vai , Duy nói tỉnh bơ - Chỉ là sở thích cá nhân thôi Thư .

Gật gù , tôi hiểu vì trước đây Duy làm gì cũng chỉ theo ý thích mà thôi . Ngồi nói chuyện với Duy thêm một lúc , tôi quyết định về vì hơi nhức đầu . Nhưng trong lúc đứng chờ Duy lấy xe thì đập vào mắt là dáng xiêu vẹo của anh Lân bước vào vũ trường đối diện . Quyết định nhanh trong đầu rồi quay sang nói khi Duy vừa dắt xe ra :

- Duy về trước đi . Thư có việc phải đi ngay – Chân bước miệng nói tay vẫy , tôi dặn - Về trước đi đừng chờ Thư !

Nhưng mới bước đến cửa vũ trường thì một bàn tay đã giữ tôi lại :

- Để Duy đi với Thư nhé ?

- Được rồi , về đi Duy - Gỡ bàn tay ấm áp , tôi nói nhẹ nhàng – Anh Thư đang trong đó mà . Thôi Thư đi trước .

Bỏ lại phía sau khuôn mặt nghệt , tôi bước nhanh vào vì cái dáng xiêu vẹo làm tôi không yên tâm . Phải mất một lúc mới tìm thấy anh trong tiếng nhạc ồn ào giữa những con người đang say vì nhạc vì rượu . Ngồi vào chỗ đối diện , tôi hỏi thẳng cái người đang gục trên bàn :

- Anh Lân ! Anh Tùng đâu mà lại để anh uống say đến thế này ?

Hình như tôi đã nói điều không nên nói làm anh ngẩng phắt dậy :

- Ai nhắc đến Tùng thế hả ? Có biết tôi .. - Nhận ra người quen nên anh hạ bớt giọng – Thư hả ? Em làm gì ở đây ?

Với cách nói chuyện tỉnh táo này , tôi biết chắc rượu chưa đủ xi nhê với anh . Lắc nhẹ đầu , tôi không trả lời mà lại hỏi :

- Có phải vì anh Tùng không anh ? – Anh nhìn tôi với đôi mắt lờ đờ nhưng ánh lên tia thắc mắc làm tôi nhẹ giải thích - Chiều đi làm , anh Tùng có nói em nghe .

- Vậy ư ? - Cốc rượu xoay xoay trên tay và giọng nói khàn khàn vang lên - Chắc Tùng lại nói anh còn gì đó với Thắng phải không ? Vậy đó , yêu nhau mà không tin nhau …

Nhìn ly rượu vơi dần , tôi cũng không biết nói gì . Lão Tùng thật có phước trong tình yêu vậy mà không biết giữ , lại còn làm người yêu buồn nữa chứ . Vẫn chưa nghĩ ra câu an ủi thì anh lại nói :

- Thư biết không , Tùng đối với anh cực kỳ quan trọng , anh không tưởng tượng nổi cuộc sống không có Tùng . Vậy mà…

Rồi lại liên tiếp ba bốn ly được uống bởi khuôn mặt thất vọng . Không ngăn anh rót rượu , tôi chỉ im lặng nhìn . Tốt nhất để anh tự do với suy nghĩ của mình . Gần hết chai rượu thì khuôn mặt tự chủ ngẩng lên nhìn tôi :

- Về thôi Thư ! Muộn rồi .

Đứng lên , tôi ngập ngừng :

- Có phải em làm anh mất hứng không ?

- Trái lại , em giúp anh rất nhiều – Đi thẳng đến quầy sau khi buông gọn – Giúp anh dừng lại đúng lúc .

Trên đường về , cả hai cùng im lặng để theo đuổi suy nghĩ riêng . Công nhận , người lớn khác trẻ con nhiều thật_dù buồn đến mấy nhưng vẫn biết điểm dừng , không làm gì quá đà . Không biết đến bao giờ tôi mới lớn đây ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World