SEQUENCE (Chap 3)

Á...cái thằng nhóc này... nó muốn chị nó phải đi theo cốt truyện của nó đây mà. Lơ là một chút thật nguy hiểm. Hãy ôm điện thoại và chuẩn bị tinh thần đi, nhóc.

Tôi thức dậy lần đầu trong căn phòng trống đó, xung quanh chỉ toàn bóng tối, thứ ánh sáng duy nhất là ánh sáng từ bên ngoài hắt vào. Người tôi đau đến nỗi không thể ngồi dậy. Tôi nằm dài ra sàn nhà bằng đá lạnh, nhớ đến những ngọn roi vun vút quất vào người mình. Tôi nghe tiếng van xin của mẹ và Gin bên ngoài. Họ đang cầu xin ba thả tôi ra. Ông đang trừng phạt tôi vì tội không tuân lời. Ông đã dồn cơn bực tức của mình vào cây roi kia mỗi khi giáng nó vào tôi. Tôi đã không khóc cũng không kêu la, và điều đó hình như càng chọc giận ông. Thật ra căn phòng tối trống lốc này chẳng xa lạ gì với tôi. Lúc bé thỉnh thoảng tôi vẫn bị ba nhốt vào đây sau khi cho ăn một trận đòn mà theo ông, xứng đáng với những gì tôi phải nhận.

Tôi nằm đó lim dim mắt và ngất đi lúc nào chẳng hay……

Lần thứ hai tôi tỉnh dậy, nhìn ra ô cửa sổ hẹp thấy sao lấp lánh từng dải dài ngút mắt. Các vết roi trên lưng hình như đã bớt nhức nên tôi có thể ngồi dậy và mệt nhọc dựa người vào bức tường phía sau.

Sau đó… tôi nghĩ đến anh. Gương mặt anh hiện ra trong tâm trí tôi. Tại sao? Tôi không biết.

Tôi gượng đứng lên. Ba cứ nghĩ tôi sẽ không bao giờ dám bỏ trốn nên ông chẳng cần khóa cửa sổ lại. Đối với một người to lớn thì ô cửa sổ này thật sự là một vấn đề nhưng đối với tôi, tôi dễ dàng lách người qua đó.

Tôi đang làm một việc mà trước đây tôi chưa bao giờ làm. Tôi không hiểu nổi tại sao mình lại hành động như vậy. Tôi chạy mãi…càng chạy các vết thương càng thêm đau nhức. Tôi chỉ có một chỗ để đi…một nơi duy nhất để đến……



Một mùi thơm dịu dàng đến với tôi và dẫn dắt tôi trở về với hiện tại. Tôi đang nằm trên giường nệm sạch sẽ và êm ái. Nơi này là……

Tôi ngồi dậy đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Cách bài trí đơn giản như bao căn phòng ngủ khác. Tôi hơi choáng khi bước xuống giường, phải mất một lúc tôi mới định thần được. Tôi khẽ vén màn cửa nhìn ra ngoài. Bên ngoài trời đã sáng. Nắng chói chang chiếu vào mặt tôi. Tôi vội đóng màn lại.

Phòng khách vắng lặng. Mùi thơm ban đầu tôi ngửi thấy xuất phát từ gian bếp sau lưng phòng khách.

_ Vặn nhỏ lửa thôi nếu anh không muốn nó cháy đen!

Một giọng nữ cất lên. Đứng cạnh chị ta là anh, đang lúi húi cúi người chỉnh lại ngọn lửa của chiếc bếp ga.

_ Nói thật coi! Bộ anh chưa bao giờ nấu cháo à? Băm nhỏ thịt một chút!

_ Phụ một tay đi chứ thay vì đứng đó ra lệnh!

_ Không được! Anh cứ coi như tôi là quyển sách dạy nấu ăn đi!

_ Sách đâu có nói nhiều vậy! – Anh làu bàu.

Chị ta là ai? Vợ? Hay người yêu? Họ có vẻ rất tự nhiên. Nói chuyện cũng chẳng kiêng nể.

_ A…

Chị tròn mắt khi trông thấy tôi. Anh vội ngước lên.

_ Cậu…dậy rồi à?

Trông anh có vẻ hơi bối rối khi bị tôi bắt gặp đang trong tình trạng không được chỉnh tề cho lắm.

_ Là cậu bé này ấy hả? – Chị tiến nhanh về phía tôi. – Dễ thương đấy chứ! Da mặt cũng thật đẹp…

Chị ngắm nghía tôi từ mọi góc độ như đang xem xét một hiện vật được trưng bày, điều này ít nhiều gây khó chịu cho tôi.

_ Ruth thôi đi! – Anh khẽ quát.

_ Biết rồi mà! Lo nồi cháo đi! – Chị phủi tay với anh, rồi mỉm cười quay lại tôi. – Tôi quên chưa giới thiệu, tôi là Ruth, một người bạn, cậu bé đừng hiểu lầm nhé.

Tôi vội cúi nhìn xuống. Sao…sao chị ấy biết là tôi hiểu lầm??? Nhưng…tôi không thể phủ nhận cái cảm giác nhẹ nhõm khi nghe điều này. Họ chỉ là bạn.

_ Cậu ra ghế ngồi đi! Người không được khoẻ thì chớ có đi lại lung tung.

Nói rồi chị kéo tôi ra bàn ăn và ấn tôi ngồi xuống ghế.

_ Này! – Chị nói to để anh có thể nghe thấy. – Bây giờ tôi phải trở về quán đây. Anh nhớ chăm sóc cậu bé cho tốt đấy nhé!

_ Biết rồi! – Tiếng anh vọng ra từ sau bếp.

_ Thôi chào cậu, cậu bé dễ thương!

Chị đặt tay lên vai tôi vui vẻ, rồi bước ra ngoài phòng khách. Sau đó tôi nghe tiếng cửa đóng lại.

_ Cô ta đi rồi hả?

Anh xuất hiện trước mặt tôi, tay bưng khay cháo đang bốc khói nghi ngút.

_ Cậu ăn đi! Tôi dám cá là cậu đang đói lắm! – Anh kéo chiếc ghế đối diện với tôi rồi ngồi xuống.

Mùi cháo thơm đánh thức cái bao tử đang đói rã của tôi. Tôi múc thử một muỗng đưa lên miệng.

_ Sao hả? Ngon chứ?

Tôi gật đầu. Anh thở ra thật nhẹ nhõm.

_ Vậy là mình nấu không tệ.

Đợi tôi ăn xong, anh bắt đầu dọn dẹp.

_ Này cậu bé… - Anh xắn tay áo bị ướt lên rồi ngồi xuống trước mặt tôi. – Bây giờ đến tiết mục hỏi và trả lời nhé!

Hỏi và trả lời?!

_ Tên tôi là Darian Haven, còn cậu?

_ Damian…

_ Damian? Tên chúng ta phát âm giống nhau nhỉ? Thế còn họ? – Anh có vẻ thích thú.

_ Koreeda…

_ Koreeda??? – Anh hơi chồm tới trước. – Hỏi thật nhé, cậu có đôi mắt nâu sẫm màu của người châu Á, vậy cậu là…

_ Ba tôi là người Nhật.

_ Vậy cậu mang hai dòng máu? Hèn gì… nhưng cái họ Koreeda tôi thấy quen quen…

Anh đăm chiêu suy nghĩ. Liệu anh có nhận ra không nhỉ? Hay tôi nên nói ra?

_ Thôi bỏ qua đi! – Anh vò đầu. – Tôi chẳng nhớ nổi mình đã nghe cái họ này ở đâu!

Có lẽ tôi không nên nói ra……

_ Nhưng cậu biết cái thú vị nhất là gì không? Darian và Damian…hay đấy chứ! Ba cậu là người Nhật, vậy cậu chắc phải có một cái tên Nhật chứ?

Tôi lắc đầu. Anh tỏ ra hơi thất vọng.

_ Không sao! – Anh khẽ nói.

Trong một lúc, chúng tôi chẳng nói gì thêm. Những ngón tay của anh gõ nhịp xuống mặt bàn. Có lẽ anh đang suy nghĩ sẽ hỏi gì tiếp theo, hoặc anh đang lưỡng lự xem có nên hỏi hay không.

_ Damian này… - Cuối cùng anh lên tiếng. – Nói cho tôi biết ai đã làm chuyện này với cậu?

Lại cặp mắt sắc lạnh đó, anh nhìn thẳng vào tôi. Anh muốn biết? Nhưng biết để làm gì? Anh có thể làm gì cho tôi? Anh chẳng làm được gì cả. Anh chỉ giả bộ quan tâm đến tôi thôi. Câu hỏi của anh có lẽ cũng giống như trăm ngàn câu hỏi được thốt ra mỗi ngày, những câu hỏi xã giao bề ngoài rỗng tuếch. Người ta chỉ nói cho có chuyện để nói, sau đó quên ngay khi chào tạm biệt nhau.

Tôi quay mặt đi.

Hình như anh cũng đoán tôi sẽ hành động như vậy. Anh lẳng lặng đứng dậy bước về phía cửa kính thông ra ngoài ban công. Anh tựa người vô đó, xoáy ánh mắt vào tôi.

_ Tôi biết cậu sẽ không trả lời. Nhưng… tôi muốn bảo vệ cậu!

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Tôi thật sự không thể hiểu nổi cậu bé này. Cậu đã tìm đến tôi trong lúc cậu gặp khó khăn nhưng cậu lại chưa bao giờ thử tin tôi. Quá nhiều mâu thuẫn trong tính cách của cậu.

Cậu bỏ ra nhiều ngày sau đó chỉ để ngủ. Cậu vẫn ít nói và lặng lẽ như mọi khi. Hôm đó tôi định nhờ Jonathan kiếm mua vài bộ đồ cho cậu (mấy bữa nay cậu toàn mặc đồ ngủ của tôi), nhưng không biết nghĩ sao, đến phút cuối, tôi lại tự mình đánh xe ra khu thương xá mặc dù ngày hôm đấy công việc của tôi vô cùng bận rộn. Tôi không nghĩ mua sắm lại có thể mất nhiều thời gian như vậy. Khi mua xong nhìn lại đồng hồ thì thấy đã quá trễ, trời sập tối tự lúc nào mà tôi vẫn chưa mua gì cho cậu ăn. Lật đật chất đồ lên xe, tôi phóng như bay về nhà.

Nhà cửa yên ắng chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ sau bếp. Tôi không nghĩ giờ này cậu còn ngủ?! Để mấy bịch đồ xuống đất, tôi mở cửa phòng ngủ. Cậu không có ở đây. Tôi vào bếp, cũng không có. Chẳng lẽ cậu bỏ đi? Tim tôi chợt thót lên khi nghĩ đến điều đó. Ánh sáng xanh yếu ớt hắt ra từ phòng làm việc lôi kéo sự chú ý của tôi. Cửa phòng khép hờ. Tôi liếc nhìn vào. Máy tính của tôi đang bật. Còn cậu thì nằm gục đầu xuống bàn phím.

Tôi cẩn thận bước đến chỗ cậu. Cậu đang ngủ. Sau khi chơi đã đời với máy tính của tôi thì lại lăn ra ngủ thế đấy! Tôi định gọi cậu dậy nhưng lại nghĩ nhân cơ hội này coi thử cậu đã làm gì suốt ngày nay để lỡ như cậu tỉnh dậy sẽ không cho tôi xem. Tôi rê chuột, màn hình xanh vụt biến mất và chương trình cậu đang làm việc lập tức hiện ra. Một đoạn nhạc. Cậu đang sử dụng chương trình soạn nhạc – cái chương trình mà tôi chẳng nhớ nó bay vào máy tính mình từ hồi nào hoặc thể nó từng tồn tại trong máy của tôi một thời gian dài mà tôi chẳng hay biết? Tôi đeo tai nghe và nhấp chuột vào nút chạy. Chỉ là một đoạn ngắn nhưng phải công nhận rất hay. Điệu nhạc buồn đến tha thiết nhưng lại có một chút gì đó… phải gọi sao nhỉ? Nổi loạn? Tôi tự cười với mình.

Tối đó tôi dẫn cậu ra ngoài ăn. Thật hay là mấy bộ đồ tôi mua, cậu mặc vừa khít. Cậu có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi mua đồ cho cậu. Mua đồ cho cậu đâu có khó lắm. Dáng người của cậu rất dễ mặc đồ hay nói cách khác bộ nào cậu mặc cũng đều dễ thương cả.

_ Hôm nay lúc anh đi vắng… - Cậu vừa nói vừa ngồi nghịch chén súp của mình.

_ Sao?

_ Trong lúc anh đi vắng… tôi đã tải một chương trình từ trên mạng về. Nếu thấy nó, anh đừng xóa được không?

Ra là vậy! Hèn gì tôi chẳng nhớ mình có cài chương trình đó.

_ Được! Tôi sẽ để nguyên cho cậu.

Cậu có vẻ nhẹ nhõm khi thấy tôi đồng ý.

_ Cảm ơn anh. – Cậu ngước nhìn tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười trong mắt cậu. Tôi sững người. Nhưng cậu cúi xuống gần như ngay lập tức chẳng để tôi kịp ngắm vẻ đẹp trong đôi mắt cậu được lâu.

Khi chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng, một cơn mưa bất chợt kéo đến. Tôi và cậu kiếm được chỗ trú dưới mái hiên một cửa hàng đã đóng cửa. Cậu đưa tay ra ngoài hứng những giọt mưa rơi và dường như thích thú với cái cảm giác lạnh buốt khi nước mưa chạm vào tay mình. Nhìn cậu chơi đùa với những giọt nước cũng như lúc ngồi bên thành hồ cùng những con thuyền giấy, tôi chỉ muốn ôm cậu vào lòng, ôm thật chặt.

_ Đừng làm vậy nữa! Cậu sẽ bị lạnh mất!

Tôi cầm lấy tay cậu và cho vào túi áo khoác của mình. Cậu tròn mắt nhìn tôi. Cậu khẽ rút tay ra.

_ Tay cậu cóng cả rồi này! Để đó tôi sưởi ấm cho!

Tôi giữ chặt lấy tay cậu trong túi áo. Cậu thôi không rút ra nữa.

Mưa dai dẳng không dứt.

_ Tay kia của cậu có lạnh không? – Tôi hỏi cậu.

_ Không…

Đây cũng là lần đầu cậu trả lời tôi thay vì chỉ lắc đầu hoặc gật đầu như mọi khi.

_ Damian…

Cậu quay nhìn tôi. Chỉ đợi có thế tôi vòng tay ôm lấy thân hình bé nhỏ của cậu, nhanh nhẹn đặt lên môi cậu một nụ hôn. Cậu đứng yên bất động, mắt mở to. Dù đã tự dằn lòng nhưng tôi không thể kiềm chế cảm xúc của mình được nữa. Tôi muốn có cậu hơn bao giờ hết. Điều này hoàn toàn trái ngược với cái qui tắc mà tôi đặt ra: không được để tình cảm trói buộc bản thân.

Tôi đã để môi mình nằm trên môi cậu rất lâu……

Cậu không nói gì suốt quãng đường về. Đợi cậu tắm xong, tôi bước vào nhà tắm. Ngâm mình trong bồn nước nóng, tôi tận hưởng cảm giác thư thái mà nụ hôn cậu mang lại. Nó tuyệt hơn hẳn những gì tôi tưởng tượng. Chợt cái suy nghĩ đó đập vào đầu tôi. Tôi hầu như quên béng mất nó.

Cậu đang ngồi trong phòng khách, mắt nhìn ra ngoài ban công. Mưa vẫn còn rơi.

_ Damian…

Tôi đưa điện thoại cho cậu. Cậu có vẻ ngạc nhiên.

_ Để cậu gọi về nhà! Người thân của cậu chắc phải lo lắm!

Cậu cúi mặt xuống. Có chuyện gì vậy? Tôi lúng túng. Tôi có nói gì làm cậu buồn đâu???

_ Anh…

Tôi nín thở.

_ Anh…không muốn tôi ở đây nữa phải không?

_ Làm gì có chuyện đó! – Tôi quỳ xuống để có thể nhìn rõ biểu hiện trên mặt cậu.

_ Xin anh hãy cho tôi ở lại đây!!! – Cậu bất ngờ nắm chặt tay áo tôi.

Tôi ngây người ra nhìn cậu. Sao gương mặt này… lại có thể buồn đến vậy?

_ Tôi sẽ làm việc cho anh! Tôi sẽ dọn dẹp nhà cửa cho anh! Tôi sẽ làm bất cứ mọi việc anh bảo!

Làm mọi việc tôi bảo?! Chúa ơi… câu nói này của cậu đã đánh thức bản năng kinh doanh quỷ quyệt của tôi: lợi dụng tình thế để đạt được mục đích. Hãy nhìn thẳng vào hiện thực. Cậu không muốn gọi về nhà điều đó chứng tỏ cậu chẳng còn nơi nào để đi. Cậu đang chạy trốn khỏi một cái gì đó hay một ai đó và tôi là lối thoát duy nhất cho cậu. Nói cách khác, cậu đang phải dựa vào tôi. Thời cơ đang đến và tôi lại là loại người chúa ghét đánh mất bất cứ cơ hội nào.

_ Cậu sẽ làm mọi việc tôi bảo?! – Tôi lập lại câu nói của cậu bằng một giọng trầm nham hiểm.

_ Vâng! – Cậu ngây thơ trả lời.

_ Vậy… tối nay và những tối khác tôi không muốn ngủ ngoài sa lông nữa.

Cậu mở to mắt nhìn tôi. Bây giờ cậu mới nhận ra cái bẫy mình tự chui vào thì đã quá trễ rồi cậu bé ạ.

Không đợi cậu kịp nói thêm bất cứ lời nào. Tôi bế xốc cậu lên và đi về phòng ngủ.

Mọi chuyện hứa hẹn tốt đẹp cả.

Mưa……

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World