SEQUENCE (Chap 2)

Gin mở cửa phòng tôi sau một hồi gõ cửa. Anh bước lại cửa sổ, tôi nhanh chóng nhận ra ý định của anh.

_ Đừng kéo màn!

Anh lặng nhìn tôi đang ngồi thu mình trong bóng tối ở cuối giường. Anh thở dài và ngồi xuống cạnh tôi.

_ Bác nói gì với em? – Anh hỏi.

Tôi im lặng.

_ Bác giận lắm phải không?

Lại im lặng. Đơn giản vì tôi không muốn nói chuyện, ngay cả với Gin – anh họ tôi, người duy nhất hiểu và tôn trọng những cảm xúc của tôi.

_ Tối qua em ở đâu? – Anh ấy vẫn không bỏ cuộc.

Tôi gục mặt xuống đầu gối. Tôi không muốn nói chuyện. Tôi muốn la hét bảo Gin ra ngoài. Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là ngồi yên. Sáng nay, ba cũng đã hỏi tôi câu tương tự. Và tôi đã không trả lời. Thái độ đó của tôi đương nhiên làm ông nổi giận. Ông đã tát vào mặt tôi. Ông mắng chửi tôi. Ông nói hành động đó của tôi không xứng đáng với cái họ mà tôi đang mang. Ông đã nói rất nhiều đến nỗi mẹ tôi buộc phải vào cuộc. Vì bà sợ rằng cứ đà này, ông có thể giết mất tôi. Bà đâu biết đó chính là điều tôi mong mỏi nhất. Phải… tôi chờ đợi cái chết. Tôi đã quá chán ngán cái cuộc sống vô nghĩa này rồi. Một cuộc sống mà tôi sẽ không bao giờ được sống cho mình.

_ Em định đi đâu?

Gin hỏi khi thấy tôi ngồi dậy với tay lên móc áo lấy cái áo jean khoác ngoài.

_ Đến trường.

_ Anh đưa em đi!

Gin để tôi xuống trước cổng trường. Đó là ngôi trường tư thục rộng lớn và danh giá. Đa phần học sinh ở đây xuất thân từ những gia đình giống như tôi. Cha mẹ của chúng đều là những người có địa vị cao trong xã hội. Trường chia hẳn ra nhiều ngành riêng biệt nhằm đào tạo chúng tôi để sau này có thể tiếp nối sự nghiệp của gia đình. Tương lai của tôi đã được quyết định ngay từ khi mới sinh ra. Tôi không có quyền chọn lựa. Ngôn ngữ học là ngành học tôi thích nhất, nhưng ba lại bắt tôi phải theo học kinh doanh. Tôi thích bỏ hàng giờ liền chỉ để viết một đoạn nhạc tự nghĩ hay một câu chuyện từ trong trí tưởng tượng. Nhưng ba tôi lại cho những thứ đó là rác rưởi, là vớ vẩn. Ông muốn tôi phải sống theo ý ông. Ông luôn quyết định mọi việc của tôi mà chưa một lần hỏi ý kiến tôi. Ông vô tình đặt lên vai tôi một áp lực nặng nề và nó thật sự làm tôi cảm thấy mệt mỏi.

_ Anh sẽ đón em lúc tan học. Nhớ chờ anh!

Gin lái xe đi. Tôi đứng nhìn theo xe anh cho đến khi nó khuất sau ngã rẽ rồi quay lưng lại ngôi trường, bước qua bên kia đường. Đi bộ một chút tôi gặp nhà chờ xe buýt. Không hẳn là tôi muốn chờ xe đến nhưng quả thực tôi chẳng còn nơi nào để đi. Tôi ngồi xuống hàng ghế chờ và lơ đãng nhìn quanh. Hôm nay tôi có giờ kiểm tra trên lớp và tôi chẳng bận tâm đến việc mình sẽ bị nhận một con điểm xấu khi không tham dự tiết kiểm tra. Tôi chưa bao giờ hứng thú với những gì mình đang được học. Khi cho tay vào túi áo jean, tôi vô tình cầm phải mẩu giấy bạc nhàu nát. Tôi nhận ra đó là tờ tiền mà anh ấy đã để lại cho tôi. Tôi vẫn chưa xài nó. Tôi đặt nó lên đùi để vuốt cho thẳng. Xe buýt chậm rãi dừng trước mặt tôi. Cửa xe bật mở. Bác tài nhìn tôi như muốn hỏi tôi có lên hay không. Ngần ngừ nhìn lên cửa xe rồi nhìn lại tờ tiền trên tay, tôi đứng dậy bước lên xe.

Hồ phun nước trong công viên sáng lên lấp lánh màu nắng. Nắng rọi vào những hột nước làm nó biến thành hàng ngàn viên pha lên trong suốt muôn màu. Tôi ngồi xuống thành hồ, ngắm nhìn những viên pha lê đầy màu sắc ấy. Tiếng nước chảy nghe thật vui tai. Tôi lấy tờ giấy bạc của anh ra và bắt đầu gấp thành một con thuyền. Khi con thuyền được hình thành, tôi thả nó trôi theo dòng chảy của nước. Nó cứ trôi mãi…trôi mãi theo một nhịp chảy êm đềm……

_ Tôi không nghĩ là cậu thích xài tiền theo cách đó!

Tôi quay đầu lại và không khỏi ngạc nhiên khi thấy anh. Anh bước về phía tôi rồi cùng ngồi xuống thành hồ cạnh tôi.

_ Cậu biết không? Tiền tuy nó chẳng phải là thứ cao qúy nhất…nhưng nó cũng không đáng để lãng phí như vậy.

Anh vớt “chiếc thuyền” của tôi lên, dùng tay vuốt thẳng, rồi đặt qua một bên sau khi nhặt mẩu đá nhỏ dưới đất chặn lại.

_ Nắng sẽ giúp nó mau khô. – Anh mỉm cười.

Anh lấy từ trong túi ra một xấp giấy trắng nhỏ và đưa cho tôi.

_ Đây! Cậu muốn gấp gì thì gấp! Mấy cái này để tôi ghi chú những việc vặt trong ngày, không sao đâu.

Tôi cầm lấy xấp giấy từ tay anh và tiếp tục ngồi xếp những chiếc thuyền. Anh chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Chẳng mấy chốc, mặt hồ nước đã trắng xóa những con thuyền. Anh chợt cúi nhặt một chiếc lá rơi dưới đất và cắm vào một trong những con thuyền đang bồng bềnh trôi.

_ Cờ. – Anh nói ngắn gọn.

Hôm ấy, tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu ở hồ nước đó. Tôi không hỏi anh tại sao lại ở đây giờ này và ngược lại anh cũng không chất vấn tôi. Chúng tôi chỉ đơn giản ngồi bên nhau hàng giờ đồng hồ ngắm nhìn dòng nước đưa đẩy thuyền trôi theo ý nó. Tôi bắt chước anh lượm lặt những chiếc lá rụng quanh đó, cắm vào mấy con thuyền. Anh kín đáo quan sát hành động của tôi, chốc chốc tôi lại thấy anh bật cười.

Thỉnh thoảng tôi cho ngón tay xuống nước và quay tròn tạo nên một luồng xoáy. Luồng xoáy cứ thế to dần. Thuyền cứ hết chiếc này đến chiếc nọ thay nhau bị hút vào luồng xoáy đó. Anh khẽ nhíu mày nhìn từng con thuyền lần lượt bị nhấn chìm trong vòng xoáy. Anh đang suy nghĩ. Anh nhìn chúng và anh nghĩ đến con người. Tôi biết điều đó.

Boong…Boong……

Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng từ xa vọng lại nhắc tôi nhớ đến thời gian. Gin đang chờ tôi ở cổng trường. Tôi vụt đứng lên.

_ Cậu định đi đâu? – Anh nắm lấy tay tôi.

Tôi nhìn anh.

_ Xe tôi đậu gần đây. Tôi sẽ đưa cậu đi.

Tay anh vẫn giữ chặt tay tôi.

_ Cậu không tin tôi hả? Sợ tôi bắt cóc cậu à?

Anh dẫn tôi ra xe và đánh xe vòng về trường tôi. Anh hơi bất ngờ khi biết tôi học ở đây. Ngôi trường mà danh tiếng của nó đã đi trước nó rất xa.

Tôi có thể thấy Gin đang đứng đợi. Thoạt tiên Gin không chú ý đến chiếc xe lạ đang tiến đến gần mình nhưng khi thấy tôi bước ra từ đó, anh sững người.

_ Em đi đâu vậy? – Gin kéo tôi về phía anh. – Tại sao hôm nay em không vào học? Chẳng phải lớp em có tiết kiểm tra sao? Chuyện gì xảy ra vậy hả? Đừng có im lặng như vậy! Trả lời anh đi!!!

Gin siết chặt cổ tay tôi.

Có tiếng cửa xe đóng. Tôi và Gin cùng quay nhìn anh. Anh bước đến chỗ hai chúng tôi.

_ Anh đang làm cậu bé đau đấy! – Anh từ tốn.

_ Anh là ai? – Gin trầm giọng.

_ Tôi là bạn của cậu ấy.

_ Bạn?!!

Gin quay lại tôi. Ánh mắt của anh không còn hướng đến Gin nữa mà nó gián chặt vào tôi. Anh muốn tôi thừa nhận câu nói của anh.

_ Anh ta là bạn của em? – Gin hỏi tôi.

Tôi không trả lời anh mà chỉ quay bước đi. Tôi mở cửa xe Gin và ngồi vào trong.

_ Tôi không biết anh là ai nhưng tránh xa em tôi ra!

Dứt lời, Gin quay trở vô xe và lái đi. Gương mặt của anh qua gương chiếu hậu xa dần……

Bạn là một khái niệm vô cùng xa lạ đối với tôi. Người ta kết bạn với nhau đa phần chỉ để lợi dụng nhau. Người ta lo lắng cho bản thân hơn là quan tâm đến tâm sự của kẻ khác. Nói là bạn nhưng người ta luôn đeo một chiếc mặt nạ khi nói chuyện với nhau. Cuộc sống của những đồng tiền nên tình bạn cũng sẽ được đo đạc bằng tiền, bằng thành công của kẻ khác. Đó là tất cả những gì mà tình bạn có thể đạt được ở cái thế giới này. Luôn là như vậy.

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Điện thoại reng đánh thức tôi dậy vào buổi sáng hôm sau. Tôi hoàn toàn thua cuộc, bởi vì ngay cả trong mơ tôi cũng nhìn thấy cậu. Cậu đã bước vào tâm trí tôi từ lúc nào tôi chẳng hay biết. Cậu như một thứ thuốc độc dễ chịu từ từ hạ gục con mồi. Tại sao tôi lại chú ý đến cậu? Cậu không chủ ý tạo ấn tượng trước tôi, nhưng từ gương mặt, làn da, ánh mắt, đến đôi môi của cậu đều khiến tôi phải lặng nhìn. Vẻ ngây thơ của cậu cùng với cái cơ thể nhỏ nhắn khẽ run run khi tôi chạm vào môi cậu đêm hôm đó. Cậu không giống bất kì người nào tôi từng gặp. Và cái ý nghĩ được gặp lại cậu càng thôi thúc tôi hơn.

Vì thế nên sau khi trả lời qua loa cú điện thoại của Jonathan hỏi han lý do vắng mặt của tôi hôm nay tại công ty, tôi lái xe phóng đi. Tôi không có một chút manh mối nào, họ tên, địa chỉ,… tôi chẳng có. Tôi phóng xe như một thằng điên qua đường phố mà chẳng biết mình nên đi đâu. Cuối cùng tôi cũng buộc phải dừng lại chỗ công viên mà tôi đã gặp cậu. Tôi quả thực không nghĩ là cậu sẽ quay lại đây. Cậu vẫn giống y như lần gặp trước, vẫn có một nét gì đó thật cô độc và mỏng manh. Cậu ngồi một mình trên thành hồ phun nước, mắt dõi theo con thuyền giấy có màu sắc của một tờ giấy bạc đang bồng bềnh trôi. Cậu lúc nào cũng chỉ có một mình như vậy sao?

Tôi đến ngồi cạnh cậu. Cậu không hỏi tôi tại sao lại tìm gặp cậu. Hình như đối với cậu, cái thế giới này không hiện hữu, ngay cả với những con người sống trong đó. Cậu chẳng buồn tìm hiểu về họ. Cậu đóng chặt tâm tư của mình.

_ Mình phải làm gì khi gặp một người không muốn người khác hiểu mình?

_ Hả?

Ruth suýt nữa thì đánh rơi chiếc ly khi nghe lời lảm nhảm vừa rồi của tôi. Sau khi quay trở về từ trường cậu, tôi đã ghé vào quán rượu của Ruth – một người bạn hiếm hoi của tôi hồi còn học đại học.

_ Có chuyện gì xảy ra hả? – Ruth nhìn tôi nghiêm trọng.

_ Không hẳn. Chỉ là tôi đã gặp một người…một người đặc biệt…

_ Ai vậy? – Bây giờ thì gương mặt cô ấy trở nên háo hức như đứa con nít nghe kể chuyện.

_ Không. Trả lời câu hỏi của tôi lúc nãy đi.

_ Câu hỏi gì?

_ Mình phải làm gì khi gặp một người…

_ …không muốn người khác hiểu mình? – Ruth ngắt lời. – Dạng khép kín ấy hả? Một câu thôi: Mặc kệ họ!

Đấy cũng là một trong những lý do khiến Ruth và tôi hợp nhau. Ruth quay đi, tiếp tục công việc lau chùi mấy cái ly cho đến khi chúng sáng bóng lên.

_ Nhưng lần này khác!

Ruth nhíu mày. Cô ấy nhìn tôi khắp lượt từ trên xuống cứ như chúng tôi mười năm qua chưa gặp nhau vậy và bây giờ cô ấy đang cố tìm sự đổi khác trên cơ thể tôi.

_ Thật sự đã có chuyện xảy ra với anh rồi. – Ruth phán.

_ Không nói nhiều nữa! Tôi đi đây!

Tôi bực dọc đứng dậy. Nhưng Ruth đã nói với theo.

_ Này! Đối với kiểu người đó, điều anh cần làm lúc này là tìm hiểu.

Tìm hiểu?! Hay thật. Thậm chí tên họ địa chỉ cậu ấy tôi còn chưa kịp hỏi. Nghĩ lại sao tôi thấy mình ngu quá, tôi đã có rất nhiều cơ hội để hỏi cậu ấy cơ mà.

Tôi ngồi vào trong xe nhưng chưa muốn lái đi. Tôi muốn tìm hiểu về cậu ấy nhưng dường như cậu ấy chẳng cần biết gì về tôi. Ít ra tôi cũng biết thêm được ngôi trường cậu ấy đang theo học. Khoan đã! Cái trường đó đâu phải ai muốn vào học là được. Vậy chẳng lẽ… đúng là cậu ấy không thiếu tiền, cứ nhìn cái cách cậu ấy chơi với tờ tiền tôi đưa thì rõ. Cậu bé này…thật sự làm tôi đau đầu.

Ngày hôm đó của tôi trôi qua thật khó khăn. Tôi cáu gắt với tất cả mọi người và đương nhiên trong làm ăn, nóng giận là điều không tốt. Khi thương lượng hợp đồng với một công ty đối tác, tôi đã để cảm xúc của mình xâm chiếm vào công việc dẫn đến chuyện đưa công ty tôi đến những điều khoản bất lợi trong hợp đồng. Tôi đã phải bỏ cả đêm đó rồi cả ngày hôm sau nữa để chỉnh sửa và thương lượng lại mấy khoản hợp đồng ấy. Khi mọi chuyện được dàn xếp ổn thỏa thì trời đã tối mịt. Tôi mệt mỏi lái xe về nhà.

Tôi bật đài để nghe tin tức nhưng hầu như chẳng lọt tai được bất cứ lời nào. Bực bội với chính mình, tôi quẹo ra ngả công viên.

Tôi thả người xuống ghế đá và trầm ngâm nhìn ra đài phun nước nơi mới cách đây hai ngày tôi và cậu đã ngồi thả những chiếc thuyền giấy. Công việc bận rộn đã phần nào giúp tôi quên đi hình ảnh cậu nhưng bây giờ khi ngồi một mình như thế này tôi càng nhớ đến cậu hơn. Ngửa mặt lên bầu trời đầy sao, tôi đưa mắt tìm vì sao sáng nhất.

Tiếng bước chân vang lên buộc tôi quay trở lại mặt đất tối đen. Tôi nhíu mắt cố nhìn xuyên qua cái màn đêm dày đặc để nhận ra một bóng người nhỏ nhắn đang đi về phía mình.

Tôi thấy cậu…

Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt như thể hiển nhiên sẽ gặp tôi ở đây. Cậu bước về phía tôi. Tôi đứng bật dậy. Linh tính mách bảo tôi có điều gì đó khác thường qua cách cậu bước đi. Và khi đã đến đủ gần, cậu ngã vào người tôi. Tôi ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của cậu trong vòng tay. Cậu khụya xuống. Cậu không đứng vững nổi. Cậu bị thương? Ý nghĩ đó đập vào óc tôi. Tôi vội lấy tay xem xét khắp người cậu. Không! Không có máu. Cậu đang thở nặng nhọc, mắt khép chặt.

Tâm trí tôi rối bời. Chuyện gì đã xảy ra cho cậu? Cậu không có vẻ như bị thương hay… một ý nghĩ khác vụt xuất hiện. Tôi cởi áo cậu ra, ngay khi lớp vải tuột xuống, những lằn ngang dọc đỏ hỏn chạy dài trên vai và lưng cậu, nhiều chỗ rươm rướm máu. Tôi lập tức nhận ra đây là những vết roi. Ai? Ai đã nhẫn tâm làm điều này với cậu???? Tôi không biết cậu đã đi quãng đường bao xa để đến đây nhưng tôi biết rõ một điều đó là cậu muốn gặp tôi. Cậu tìm đến nơi này bởi vì cậu biết sẽ gặp được tôi ở đây, chỉ có tôi mới có thể giúp cậu.

Tôi cởi áo khoác ngoài và khoác lên người cậu, xong tôi bế cậu trên tay và nhanh chóng đi ra xe. Hình như cậu đã ngất đi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy đau như chính mình đang bị những lằn roi vô hình đó quất lên lưng.

Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của tôi nắm chặt lấy vô lăng. Tôi lao xe qua con đường đêm dài tưởng như vô tận……

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World