_ Khoan đã!
Tôi hốt hoảng túm chặt lấy áo anh khi anh đặt tôi xuống giường.
_ Có thắc mắc gì?
_ Anh… anh không định…
_ Ồ… có chứ! Chẳng phải cậu đã nói là cậu sẽ làm mọi việc tôi bảo sao?!
_ Nhưng… nhưng mà việc này…
_ Đừng lo! Tôi sẽ làm thật nhẹ nhàng! – Anh mỉm cười.
Vừa nói anh vừa vùi mặt vào cổ tôi. Môi anh lướt đi thật nhẹ nhàng. Mấy cái nút áo chẳng khó khăn gì đối với anh.
_ Người cậu ấm quá… - Anh áp má mình lên ngực tôi.
Tôi cảm thấy mặt mình đang nóng ran lên. Khi nói câu “làm mọi việc anh bảo” tôi đâu có ý là bao gồm cả việc này. Tôi suýt nữa thì bật khóc.
_ Damian…
Anh đặt tay lên má tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi thật dịu dàng. Anh có biết là anh đang làm tôi sợ không? Nụ hôn của anh dưới mái hiên kia đã cho tôi một cảm xúc khác về anh. Đó là lần đầu tôi nghĩ rằng có thể anh khác với họ, nhưng rồi anh cũng giống như họ. Không ai trên đời này chỉ cho mà không nhận. Và anh cũng không phải là ngoại lệ. Tại sao tôi lại ngu ngốc nghĩ rằng anh khác họ???
_ Cậu chưa bao giờ tin ai phải không? – Anh chợt hỏi.
Tôi không thèm trả lời anh. Tại sao phải đi tin những kẻ chỉ biết lợi dụng người khác chứ?!!
_ Nghĩ thật buồn cười! – Anh tiếp tục. – Bản thân tôi cũng là loại người không bao giờ tin tưởng ai ngoài bản thân mình. Vậy mà bây giờ tôi lại đi yêu cầu cậu hãy tin tôi.
Đó là một giọng điệu mỉa mai không che giấu. Tôi nhìn anh. Anh chỉ cười và khẽ vuốt tóc tôi.
_ Tôi và cậu không khác nhau là bao! Cả hai chúng ta đều chưa bao giờ thử tin tưởng người khác vì sợ sẽ phải đau lòng. Cả hai đều tự xây quanh mình những bức tường chắn ngăn cách với thế giới bên ngoài… Nhưng với tôi… đây là lần đầu tiên tôi muốn đặt niềm tin vào một người. Tôi muốn người đó hiểu và chấp nhận tình cảm của tôi.
Anh buồn bã nhìn tôi. Anh áp sát cơ thể vào người tôi. Một lần nữa anh đặt lên môi tôi một nụ hôn từ tốn dịu dàng.
_ Tôi yêu cậu…
Anh thì thầm rất khẽ bên tai tôi rồi vòng tay anh qua người tôi, kéo tôi vào lòng. Tôi có thể nghe thấy nhịp đập chậm rãi của trái tim anh. Bất giác tôi thèm được vùi mặt vào ngực anh.
Bên ngoài mưa quất mạnh vào cửa kính. Gió không ngừng rú rít.
Theo như bản năng của con người trước cái lạnh căm căm hiện diện trong từng hơi thở, người ta sẽ tự động làm mọi cách để có thể sưởi ấm bản thân. Tôi cũng không phải là ngoại lệ.
_ Cậu như con mèo ấy nhỉ?
Sao? Tôi choàng mở mắt và phát hiện ra mình đang rúc sâu vào người anh. Bởi vì người anh thật ấm, thật mềm như một tấm nệm vậy. Tôi khẽ liếc ra ngoài. Cơn mưa tối hôm qua đã để lại sau lưng nó vệt khói sương mù và cái rét tê người. Nắng không thể chen qua khỏi lớp mây phủ dày đặc trên cao tạo nên một màu xám xịt cho buổi sớm đầu tháng tư.
Anh cười và hôn lên tóc tôi.
_ Chào buổi sáng! Tôi sẽ làm điểm tâm ngay đây. Cậu muốn ăn gì?
Dụi mắt để xua đi cơn buồn ngủ, tôi sực nhớ đến đêm qua… Đêm qua anh đã không làm gì tôi cả, chỉ đơn giản vì tôi chưa sẵn sàng chấp nhận tình cảm của anh. Lúc đó trông anh rất buồn, sao bây giờ lại vui vẻ như vậy nhỉ?
_ Sao? Cậu không thể quyết định nên ăn gì à?
_ Hôm nay… anh không đi làm?
Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay rồi nói :
_ Mười lăm phút nữa mới đúng thật là trễ! Tôi còn dư thời gian làm đồ ăn mà!
Tôi tròn mắt nhìn anh. Nếu anh mà ở chung với ba tôi thì không biết anh sẽ bị ông nhốt vào căn phòng tối đó bao nhiêu lần nữa.
Sau khi bước ra khỏi nhà tắm, tôi lân la xuống bếp. Anh đã đặt sẵn trên bàn dĩa trứng ốp la, ổ bánh mì và ly sữa.
_ Còn anh ăn gì?
_ Bánh mì bơ! Và tôi mới kết thúc nó xong! Thôi tôi đi đây! Cậu ở nhà ngoan nhé!
Anh hôn khẽ lên má tôi rồi phóng ra ngoài phòng khách. Tôi vừa kéo ghế ngồi xuống thì lại thấy anh chạy xộc vào.
_ Quên… Buổi trưa tôi sẽ về ăn với cậu!
Dứt lới anh nhanh chóng biến mất. Lát sau, tôi nghe tiếng cửa đóng sầm lại.
Ăn sáng xong, tôi đi loanh quanh dọn dẹp. Đống sách báo chất chồng ở phòng khách được tôi xếp gọn lại và để vào một góc. Tôi rửa chén bát mà mình vừa ăn xong. Phải vất vả lắm tôi mới tìm ra cuốn hướng dẫn sử dụng máy giặt và loay hoay cả tiếng đồng hồ mới có thể làm cho nó hoạt động mà không bị trào bọt ra ngoài. Sau đó tôi còn phải lau chỗ bọt đã bị trào ra làm ướt cả một góc nhà. Rồi đến cái máy hút bụi… Tiếp đó khi máy giặt xong, tôi lấy đồ đem ra phơi (chúng cứ bay tung cả lên, thật phiền phức!). Đến gần trưa, tôi mở tủ lạnh để xem mình có gì cho bữa trưa. Không nhiều lắm. Có lẽ phải nhắc anh đi mua thêm. Tôi xếp tất cả lên kệ bếp. Vậy là sẽ có thịt gà và khoai tây nghiền cho bữa trưa, ngoài ra còn thêm mấy trái cà chua, dưa leo… Tôi ráng lục lọi trí nhớ về tất cả những buổi học nấu ăn trên lớp. Lúc đó quả thực tôi không chú tâm cho lắm. Thôi được! Cứ làm thử xem sao.
Xắn tay áo, tôi bắt đầu rửa trái cà chua đầu tiên……
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
Đóng cửa văn phòng lại, tôi bước nhanh ra ngoài hành lang. Lúc đứng chờ thang máy, tôi thấy Jonathan đi về phía mình.
_ Này đi ăn với tôi nhé?
_ Không! Tôi phải về nhà!
Jonathan trợn mắt.
_ Có chuyện gì xảy ra với anh vậy hả?
Cửa thang máy bật mở. Tôi bước vào trong.
_ Không nói nhiều với anh nữa! Tạm biệt!
_ Ấy! Khoan!!! – Jonathan lấy tay chận cửa lại.
_ Gì nữa đây? Tôi đang vội. – Tôi khẽ nhíu mày khó chịu.
_ Tôi rủ anh đi ăn trưa là vì muốn giới thiệu một người cho anh coi như tối nay anh khỏi phải kiếm người nữa…
_ Tôi không còn hứng thú với mấy chuyện đó nữa! Tạm biệt!
Jonathan đơ người ngó tôi trong một lúc cứ như người đứng trước mặt anh không phải là tôi mà là một vật lạ từ ngoài vùng không gian vừa xuất hiện trên trái đất.
_ Tạm biệt! – Tôi nói lớn.
_ À… hả? Phải… tạm biệt!
Jonathan vội bỏ tay ra. Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Đúng thật là từ lúc quen cậu, tôi đã bỏ thói quen thường nhật của mình. Đối với tôi lúc này, cậu là người quan trọng nhất. Chỉ mới xa cậu có một buổi sáng mà tôi đã thấy nhớ chỉ muốn chạy nhanh về nhà để có thể ôm cậu vào lòng, để được chạm vào làn da mát mẻ, mịn màng của cậu, được nhìn vào cặp mắt trong vắt ngây thơ đó.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào trong và nổ máy.
Tối qua tôi đã có thể có cậu nhưng nghĩ lại nếu tôi làm vậy, liệu có đúng không? Đối với một con người như cậu… nếu tôi hành động một cách vội vàng thì chỉ củng cố thêm cái suy nghĩ bi quan của cậu về con người mà hơn thế nữa, tôi sẽ không bao giờ có được lòng tin của cậu. Lần đầu gặp tôi, cậu đã nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt xen lẫn coi thường nhưng giờ đây tôi đã dần nhìn thấy một cái gì đó ấm áp hơn âm thầm len lỏi trong mắt cậu. Và tôi muốn giữ nó mãi như vậy. Thêm nữa… cái gì cũng phải từ từ giống như trong làm ăn vậy. Bộp chộp nóng nảy chỉ tổ hỏng việc.
Tôi mở cửa vào nhà.
XOẢNG…
Tiếng động phát ra từ phía nhà bếp.
_ Có chuyện gì vậy???
Cậu đang lui cui nhặt mảnh vỡ của cái tô bể.
_ Cậu làm gì thế?
Tôi vội chạy lại kéo cậu ra khỏi mấy miểng vỡ.
_ Xin lỗi… - Cậu lí nhí.
_ Cái gì mà xin lỗi chứ. Cậu đang làm gì vậy?
_ Tôi đang làm bữa trưa.
_ Tôi đâu có bắt cậu làm bữa trưa. Cậu nhìn này… tôi không muốn bàn tay xinh đẹp này có bất cứ vết trầy nào đâu. Cậu phải có trách nhiệm với nó chứ!
Nói rồi tôi cúi người hôn lên tay cậu. Cậu đỏ mặt.
_ Bây giờ ra ghế ngồi đi! Để mọi việc lại cho tôi!
Cậu ngoan ngoãn cởi tạp dề ra đưa cho tôi và lại ghế ngồi. Tôi chưa bao giờ tự hào mình là một tay nấu nướng giỏi nhưng khả năng nội trợ của tôi không phải là tệ. Trong một loáng tôi đã làm xong bữa trưa cho hai người dựa vào những gì còn sót lại trong tủ lạnh và trên kệ bếp. Quả thật đã lâu lắm rồi tôi mới ngồi ăn ở nhà như thế này.
Sau khi ăn xong tôi hỏi cậu có muốn đi mua đồ cùng tôi không, cậu gật đầu đồng ý. Tôi và cậu ghé vào một siêu thị để mua vài thứ đồ dùng cần thiết và đồ ăn dự trữ trong tuần. Tôi để cho cậu chọn và hình như cậu rất thích thú với việc này. Tôi đẩy xe đồ đi theo cậu khắp nơi trong siêu thị đến nỗi mỏi nhừ cả hai tay. Thỉnh thoảng tôi lạc mất cậu, đang lo lắng thì cậu bỗng ở đâu xuất hiện với mấy gói đồ trên tay. Rồi lại thêm lần nữa cậu biến mất, tôi dáo dác kiếm cậu thì bắt gặp cậu đang đứng nói chuyện với một anh chàng lạ mặt.
_ Loại bột này đang được bán ở gian hàng giảm giá bên kia…
Cậu nhìn theo hướng chỉ của ngón tay anh ta.
_ Hay để anh giúp em nhé?
Nói rồi anh ta nắm tay cậu dẫn đi. Ngay lập tức tôi vội vàng can thiệp.
_ Đừng đụng vào cậu bé của tôi!
Tôi kéo cậu ra khỏi anh ta và lôi cậu đi.
_ Nói chuyện là được rồi đâu cần phải nắm tay như thế chứ! – Tôi bực bội lầm bầm.
Ngoài chuyện đó ra thì chuyến mua sắm của chúng tôi ổn thỏa. Nhưng có vẻ như tôi nói hai chữ “ổn thỏa” hơi sớm thì phải. Vì khi ra đến bãi đậu xe, chúng tôi gặp Jonathan.
_ Anh cũng đi mua đồ à? – Jonathan chạy lại chào tôi.
_ Anh cũng…
_ Ồ không… tôi dẫn cậu này đi mua ít đồ.
Lúc này tôi mới để ý đến người đi cùng với Jonathan. Đó là một cậu bé cùng cỡ tuổi với cậu nhưng có làn da sậm màu và đôi mắt đen láy. Khuôn mặt xương xương hơi bướng bỉnh. Cậu ấy có vẻ khá nhút nhát khi đứng trước người lạ.
_ Đây là Peter – người mà tôi định giới thiệu với anh đấy. – Jonathan nháy mắt với tôi.
_ Chào cậu! – Tôi chìa tay về phía Peter.
Nhưng cậu bé không bắt tay tôi theo như phép lịch sự thông thường mà lại nhìn chằm chằm vào Damian của tôi.
_ Vậy cậu chính là người thế chỗ tôi à? – Peter chợt hỏi.
_ Sao? – Damian đâm ra lúng túng.
_ Pe…Peter… - Jonathan trừng mắt nhìn Peter.
_ Chẳng phải anh nói anh ta có thói quen bắt cặp với nhiều người khác nhau sao? Vì cậu ta đến trước tôi nên tôi phải chờ đến lượt mình đúng không? – Peter thản nhiên chỉ tay vào Damian.
Câu nói tai hại đó như đánh trúng tim tôi. Tôi vội quay qua cậu. Tôi phải nói gì đó, phải giải thích nhưng lúc này người tôi cứ đơ ra và điều đó chỉ góp phần làm cho sự việc thêm tồi tệ. Cậu bỏ đi.
_ Damian…
Tôi đuổi theo cậu. Cậu bước nhanh hơn về phía xe tôi đang đậu và mở cửa ngồi vào trong. Tôi chất đồ ra sau xe rồi ngồi vào tay lái.
_ Damian…
_ Tôi không muốn nghe! – Cậu dằn từng tiếng một và quay mặt ra ngoài cửa kính xe.
Không khí nặng nề bao trùm suốt quãng đường về. Lâu lâu tôi lại liếc sang cậu nhưng cậu vẫn ngoảnh mặt đi không thèm nhìn đến tôi. Chân đạp ga tăng tốc, tôi bận rộn với những lời giải thích sắp sẵn trong đầu, cái ý nghĩ nhanh nhanh về đến nhà càng lúc càng thôi thúc tôi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét