SEQUENCE (Chap 1)

Tôi đã thử…thử viết về chính mình. Nhưng càng viết, tôi càng nhận ra, đó là một người xa lạ. Cuộc sống đối với tôi thật buồn chán. Lúc nào tôi cũng phải cố gắng…cố gắng…cố gắng…cho đến khi…quá mỏi mệt và kiệt quệ với sự cố gắng đó. Tôi muốn làm những chuyện mà tôi thích. Nhưng tôi chưa bao giờ được sống thật với chính mình. Cuộc đời này đã nhào nặn ra một cái “tôi” khác. Một cái tôi giả dối. Một cái mặt nạ khô cứng và tẻ nhạt.

Tôi chưa bao giờ…được một lần…sống một cuộc sống tôi muốn……

Tôi hôm nay khác với tôi hôm qua. Thậm chí tôi bây giờ khác với tôi năm phút trước.

Tôi mãi mãi không nhận ra chính mình……



_ Cậu muốn quên?

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh pha chút lạnh lùng. Gió lạnh lướt qua người chúng tôi nhẹ như hơi thở. Anh đứng đó trong chiếc áo khoác đen dài. Dáng người anh cao và cân đối. Ánh đèn đường rọi lên mái tóc vàng của anh thứ ánh sáng lấp lánh như kim cương. Dù cho anh đẹp như thế nào đi nữa, đối với tôi, anh cũng như họ - những con người đang chen chúc nhau trong cuộc đua của bầy chuột, chà đạp nhau, làm tổn thương nhau, ích kỷ và vụ lợi. Tất cả là sự tiến hóa. Mỗi ngày là một cuộc chiến. Máu không đổ ra ngoài mà máu chảy ngược vào tim.

Anh bước lại gần tôi.

_ Tôi sẽ giúp cậu quên.

Tôi đi theo anh qua những con đường tấp nập. Ở cây cột đằng kia có hai cô gái điếm đang chào mời khách, đứng cách đó không xa là tên bảo kê đang ờ hờ rít một hơi thuốc. Qua lớp kính trong suốt của tiệm cà phê sang trọng, một nhà doanh nhân trẻ đang chăm chú đọc một cuốn sách nhưng thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn hai cô ả lả lơi. Hai chiếc xe khẽ quẹt vào nhau và kết thúc bằng trận ẩu đả của hai gã lái xe. Người ta bu lại xem, chẳng ai buồn nhảy vào can. Cuộc sống thật nhộn nhịp.

_ Sao cậu lại cười?

Anh dừng lại và nhìn thẳng vào tôi. Tôi không trả lời anh. Anh nhìn tôi một lúc lâu rồi quay đi.

Chúng tôi dừng tại một khách sạn nhỏ. Anh bước đến bàn tiếp tân.

Tôi đưa mắt nhìn quanh. Thứ ánh sáng mờ mờ tăm tối này là thứ làm tôi ghét nhất. Chiếc đồng hồ quả lắc trên tường đem tôi về với khái niệm thời gian. Đã quá mười giờ đêm rồi. Và tôi đã không gọi về nhà.

_ Cậu có chắc không? Bây giờ rút lui vẫn còn kịp đấy……

Tôi im lặng. Anh đã cho tôi một cơ hội để chạy thoát. Nhưng chạy đi đâu chứ? Tôi chẳng có nơi nào để đi. Thế là tôi bước theo anh vô trong thang máy.

Anh đóng cửa phòng lại và bảo là muốn đi tắm. Tôi ngồi xuống giường nhìn cái bóng của anh trong phòng tắm. Lại một lần nữa anh cho tôi cơ hội để bỏ đi. Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra rồi nhìn chằm chằm vào màn hình tối om. Tôi đã tắt máy. Giờ này chắc ba mẹ tôi đang cuống cuồng tự hỏi tôi đi đâu. Tôi thảy nó sang một bên và nằm xuống giường. Tôi luôn sợ buổi sáng mỗi khi thức dậy, vì đó là lúc bắt đầu một cuộc chiến. Tôi chỉ thực sự cảm thấy an toàn khi đêm buông xuống. Tôi thích khoảng thời gian lúc ngủ, bởi vì khi đó, tôi mới được trở lại là chính mình.

Tiếng cửa phòng tắm kéo ra khiến tôi giật mình ngồi dậy. Anh có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy tôi còn ngồi đó. Anh đang mặc trên người chiếc áo khoác bằng khăn lông. Anh vò chiếc khăn trên đầu mình để làm tóc khô.

_ Có vẻ cậu thật sự nghiêm túc.

Anh ném chiếc khăn qua một bên và leo lên giường chỗ tôi đang ngồi. Anh áp sát mặt mình vào mặt tôi. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phà vào má mình. Tim tôi chợt đập mạnh đến nỗi tôi có thể nghe thấy cái âm thanh dồn dập đó của nó. Anh cởi chiếc áo lạnh khỏi người tôi. Anh vòng tay qua eo tôi và siết chặt tôi vào lòng. Những ngón tay dài thanh mảnh của anh lướt nhẹ lên cổ tôi. Anh đè tôi xuống giường. Đôi môi lành lạnh trườn trên cổ rồi lên má và dừng lại ở miệng tôi. Anh đang ngấu nghiến môi tôi. Tay anh luồn qua lớp áo thun, tiếp cận với lớp da nóng hổi bên trong. Rồi lưỡi anh chợt chuyển động. Nó muốn khám phá và muốn đi sâu vào miệng tôi. Ngay lúc đó…tôi đẩy anh ra. Anh hơi khựng lại. Tôi tránh né đôi mắt sắc lạnh của anh. Anh thử chạm nhẹ vào môi tôi. Tôi rùng mình và nhắm chặt mắt lại.

Tôi không dám mở mắt ra nhìn anh. Anh sẽ làm gì tiếp theo? Giận dữ? Hay sẽ thô bạo ép tôi làm điều anh muốn?

_ Cậu chưa bao giờ làm chuyện này? – Anh thì thầm rất khẽ bên tai tôi.

Tôi chầm chậm lắc đầu.

_ Cậu bé à…cậu gan lắm!

Anh phì cười và lăn người nằm cạnh tôi. Anh gác tay lên trán, mắt nhìn lên trần nhà. Cả hai chúng tôi cùng im lặng. Anh chẳng làm gì nữa, chỉ đơn giản nằm đó. Tôi không biết anh đang nghĩ gì. Mắt tôi dừng lại trên gương mặt nghiêng của anh. Từng đường nét trên đó đều toát lên vẻ đẹp hài hòa, khoẻ mạnh. Bất giác tôi cảm thấy ngượng ngùng vì phát hiện ra mình đang ngắm anh. Tôi cứ nhìn anh như vậy cho đến gương mặt anh biến thành một cái gì đó xa xăm mờ ảo phía đằng xa……



Sáng hôm sau khi thức dậy tôi thấy anh đã đi. Lúc với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn tôi mới nhận ra lời nhắn anh để lại qua mẩu giấy viết tay.

“ Cậu bé à…đêm qua tôi đã nhìn cậu ngủ. Trông cậu ngủ thật bình yên và ngon giấc. Cậu không sợ tôi sẽ làm gì cậu trong lúc cậu ngủ à? Đừng lo…tôi đùa đấy. Tôi không phải hạng người đó. Tôi đã trả tiền phòng rồi và có để lại một ít tiền. Cậu dậy thì kiếm cái gì ăn đi. Chào cậu, cậu bé.”

Tôi cầm lấy tờ tiền anh để lại. Số tiền đó đủ để tôi ăn sáng hết tháng này chứ đừng nói gì sáng nay. Nhét tiền vào túi, tôi rời khỏi khách sạn. Ánh sáng tràn ngập mặt đất. Một ngày mới bắt đầu cho cái cuộc sống bận rộn và quay cuồng của con người.

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

_ Tối qua bộ anh kiếm được người vừa ý hả?

Jonathan đập tay lên vai tôi vui vẻ hỏi.

_ Anh nghĩ sao?

Tôi đưa anh cốc cà phê. Anh đưa lên miệng uống rồi hề hà nói:

_ Tôi nghĩ chắc đêm qua anh đã có một đêm tuyệt vời. Người tình nóng bỏng lắm phải không? Và hai người đã làm chuyện đó suốt đêm?

_ Bộ trên mặt tôi có ghi ra cho anh đọc sao?

_ Vậy là đúng hả?

_ Không!

_ Nghĩa là sao? – Jonathan lẽo đẽo bước theo tôi. – Chà…dù gì thì anh có định gặp lại cái người tối qua anh gặp không?

_ Không! Nguyên tắc của tôi chỉ là one-night-love thôi! Tôi không bao giờ gặp lại những người tôi đã gặp!

_ Anh lúc nào cũng nguyên tắc! Chả trách không ai qua mắt được anh trong mấy bản hợp đồng! Nếu cứ như vậy anh sẽ không bao giờ có được một tình yêu bình thường đâu!

Bình thường?! Chẳng phải cuộc sống này đã quá bình thường? Bình thường đến mức phi lý và chán ngắt. Tôi đã sống như thế này từ lúc nào tôi chẳng còn nhớ nổi. Ban ngày tôi là một doanh nhân thành công. Tôi chịu trách nhiệm một công ty trong chi nhánh công ty mẹ khổng lồ ở New York. Người ta ngước nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục cái vị trí tôi đạt được khi tôi còn đang ở cái tuổi quá trẻ - hai mươi bốn. Nhưng tôi biết họ sẵn sàng lật đổ tôi nếu như tôi để lộ ra một điểm yếu nào đó. Thương trường là chiến trường. Tôi không thể để cho họ thấy tôi tin tưởng ai nhất hay người nào là người tôi quan tâm nhất. Tôi đeo bên ngoài chiếc mặt nạ dễ chịu và thân thiện với nhân viên của mình nhưng kì thực trong thâm tâm, người duy nhất tôi tin tưởng chính là bản thân mình. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể sống sót, mới có thể tồn tại trong cái thế giới đầy quyền lực và cạm bẫy này. Đó là bộ mặt tôi mang trên mình vào ban ngày, còn ban đêm tôi tự tìm cho mình một người tình trong lớp sóng cặn của cuộc đời. Tôi đã qua đêm với rất nhiều người, từ cô gái làng chơi chuyên phục vụ cho các nhân vật cấp cao, cho đến cậu sinh viên vừa bước chân đến thành phố của sự đam mê, thậm chí là một người trong giới kinh doanh giống như tôi… Không phải ai tôi cũng làm chuyện đó. Đa phần tôi muốn nghe những câu chuyện của họ. Tôi muốn nghe cả về sự thành công lẫn thất bại của họ. Tôi lắng nghe và lấy đó làm kinh nghiệm cho mình. Đó là cách tôi học. Học từ những con người thấp hèn nhất của xã hội.

Thường tôi chỉ gặp họ một lần duy nhất. Một đêm là quá đủ. Tôi không muốn bị dây dưa với những mối quan hệ tình cảm. Nguyên tắc tối ưu của những mối quan hệ one night love là không nói tên và địa chỉ. Và đó là điều khiến tôi hài lòng.

Tối qua là lúc tôi gặp cậu bé đó. Tôi đoán cậu chỉ khoảng mười lăm hay mười sáu là cùng. Cậu ngồi một mình trên chiếc ghế đá trong công viên. Điều đó làm tôi nghĩ cậu đang chờ khách. Và tôi đã chủ động đến với cậu. Cậu không nói nhiều, cũng không hỏi tên tôi, tôi lại càng nghĩ cậu chắc hẳn đã biết quy định đi khách của thế giới bóng tối này. Cho đến khi tôi nhìn rõ mặt cậu. Gương mặt đó là gương mặt của người chưa hề trải qua sóng gió cuộc đời. Nó vẫn còn phảng phất nét thơ ngây. Đôi mắt nâu dịu dàng chứa đầy cảm xúc. Tôi ngạc nhiên khi đọc được trong đó sự lạc lõng và bơ vơ. Cậu chẳng có vẻ gì là thuộc về thế giới này. Tôi để ý thấy cậu nhìn những người xung quanh bằng ánh mắt hờ hững và thái độ khinh thường được che giấu. Cậu cũng đã nhìn tôi bằng ánh mắt ấy. Cậu đã không phản đối khi tôi dẫn cậu về khách sạn. Tôi đã cho cậu nhiều cơ hội để quay lại nhưng cậu vẫn đi theo tôi. Khi tôi chuẩn bị làm chuyện đó với cậu, cậu đã sợ hãi thật sự và điều đó làm tôi vừa buồn cười vừa khó hiểu. Rồi tôi cũng từ từ hiểu ra cậu chẳng qua chỉ muốn thử cách nào đó để quên đi chuyện buồn bực mà cậu gặp phải. Cậu đúng là một đứa bé. Bày đồ chơi ra chơi mệt rồi lăn ra ngủ.

_ Có chuyện gì buồn cười sao?

Tiếng Jonathan chợt vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi về cậu. Tôi đã cười khi nghĩ đến cậu à? Lạ thật!

_ Hôm nay chúng ta có cái hợp đồng phải ký. Anh nghĩ sao? – Jonathan hỏi tôi.

_ Cứ coi như nó đã nằm trong tay chúng ta rồi!

Tôi tự tin bước vào thang máy. Cuộc chiến đầu tiên trong ngày hôm nay của tôi đã bắt đầu.

Buổi họp kết thúc lúc năm giờ chiều và dĩ nhiên hợp đồng đó đã thuộc về công ty tôi. Tự thưởng cho mình giây phút thoải mái với ly cà phê nóng trong quán nước quen thuộc, tôi lặng nhìn ra bên ngoài bầu trời đỏ rực và sắp tắt nắng. Những công nhân tan sở đi lại chộn rộn khắp nơi. Cuộc sống là như thế. Nếu như bản thân không tự vượt lên thì sớm muộn gì người khác cũng sẽ đạp lên mình mà bước tới. Màn đêm buông xuống thật nhanh. Tôi đứng dậy, trả tiền nước rồi bước ra con đường lát gạch sáng.

Tôi nhanh chóng kiếm cho mình một người cho đêm nay. Sau một hồi nói chuyện, tôi mới biết nghề nghiệp của anh ta là thầy giáo dạy ở một trường trung học. Anh chàng này thật ngây thơ. Hoặc vả chăng anh ta đang bịa chuyện với tôi. Sao cũng được. Anh ta thật nhiệt tình và đầy kinh nghiệm. Chứng tỏ anh đã từng làm chuyện này trước đây.

_ Cuộc…sống…bỉ…ổi quá phải không?

Anh nói ngắt quãng và nằm xuống cạnh tôi khi cả hai đã thấm mệt. Tôi không trả lời anh bởi vì tôi nhận thấy mình cũng chẳng cao qúy hơn cái cuộc sống này là bao. Bất chợt, chẳng hề báo trước, gương mặt của cậu bé đó ùa về. Cái ánh mắt hoài nghi và khinh bỉ cuộc đời nhưng lẫn trong đó là sự cô đơn khôn tả ám ảnh tâm trí tôi. Tôi ngồi dậy, bước vào phòng tắm. Tôi mở nước lạnh dội xuống đầu mình để xua đi hình ảnh của cậu. Nhưng không hiểu sao, càng lúc gương mặt cậu càng hiện ra rõ ràng hơn.

_ Sao cậu lại đi sớm vậy? Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi mà!

Anh ngạc nhiên hỏi khi thấy tôi mặc lại quần áo.

_ Tôi có chuyện phải đi!

Tôi nói và lạnh lùng đóng cửa lại.

Rời khỏi khách sạn, tôi chạy trong không khí lạnh của đêm khuya đến chỗ chiếc ghế đá cậu từng ngồi mặc dù lòng không hy vọng gì sẽ gặp cậu ở đó. Quả thực chẳng có ai ngồi đó. Tôi đã đứng nhìn chiếc ghế trống một lúc rất lâu rồi sau đó quay ra bãi đậu xe và lái xe về nhà.

Hình như tôi đã để vuột mất một thứ gì đó… Nhưng chẳng phải chính tôi là người đã xác định những mối quan hệ này chỉ một đêm là đủ sao?

Bước vào căn hộ sang trọng của mình, tôi chẳng buồn bật đèn lên. Tôi mở cửa phòng làm việc, vùi mặt vào đống giấy tờ, hy vọng khi làm việc tôi sẽ quên đi hình ảnh cậu. Tôi cứ ngồi đó, hết đánh máy rồi quay sang xấp giấy tờ. Mọi thứ như lùi xa khỏi vùng sáng của chiếc đèn bàn.

Đêm tối……

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World