JUST TWO MORE DAYS(Chap 2)

Khi tôi đến đón em tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy rằng, ngoại trừ chiếc balô nhỏ mà tôi đã thấy em dùng trước kia, em chỉ có thêm một cái vali cỡ trung bình và một cái hộp cactong lớn.

“Có vậy thôi sao?” tôi hỏi sau khi chất hết đồ vào cốp sau “Đây là tất cả đồ đạc của em sao?”

“Đó là tất cả những gì đáng giữ lại.” em nói với tôi một cách lạnh nhạt “Chỉ có mấy bộ quần áo và cái máy tính. Em vất tất cả những thứ khác đi khi em phải rời khỏi căn hộ.”

“Anh tưởng em sống với mẹ?”

“Em không nói dối!” em cự lại.

“Anh không hề nói rằng em… anh chỉ thắc mắc.”

“Căn hộ của mẹ, đó là nơi mà em bị đuổi ra,” em nói, rồi em thở dài và thêm vào “Sau khi mẹ chết, em không thể tiếp tục thanh toán tiền thuê nhà, các hóa đơn và những thứ linh tinh khác.”

“Từ khi nào?” tôi hỏi, biết rằng em sẽ hiểu tôi muốn nói gì.

“Vài tuần sau khi em bắt đầu lên trang web hẹn hò đó,” em nói, lại thở dài và nhún vai “Đau tim. Ít nhất nó nhanh chóng. Một đêm mẹ vẫn đang xem TV khi em đi ngủ, và mẹ vẫn ngồi đó, chết, khi em thức dậy vào sáng hôm sau.”

“Cha em thì sao?” tôi hỏi, cố gắng lảng ra khỏi ý nghĩ khủng khiếp khi em phát hiện ra xác của mẹ mình.

“Gã khốn đó đã bỏ hai mẹ con em khi em còn là một đứa bé, và em chưa bao giờ nhìn thấy ông ta từ đó trở đi. Lần cuối cùng em nghe nói về ông ta là cách đây vài năm, có vẻ như ông ta đang ở London.”

“Tại sao em không nói với anh?” tôi nhẹ nhàng hỏi.

Em nhún vai và có cái gì đó thương tâm trong mắt em khi em trả lời.

“Em nghĩ là em có thể giải quyết được. Em không muốn anh thương hại em. Em muốn anh thích em và em không muốn anh nghĩ rằng em định lợi dụng anh.”

“Em biết rằng anh không chỉ có thích em,” tôi đưa tay ra để bóp nhẹ cánh tay em, “và anh không bao giờ nghĩ rằng em lợi dụng anh, ngay cả nếu anh có nghĩ thế, anh cũng sẽ không phiền.”

Phản ứng duy nhất của em là một nụ cười nhẹ và một cái gật đầu cũng nhẹ nốt.

Không ai trong chúng tôi nói gì trong quãng đường dài trở về nơi mà giờ đây là nhà của cả tôi và em. Khi đến nơi, chúng tôi cùng nhau mang đồ của em vào nhà, và ngay khi tôi đóng cửa lại, tôi quay ra và ôm lấy em. Rõ ràng là em kinh ngạc bởi hành động đó của tôi, nhưng em vẫn đáp lại nó, dù có chút ngập ngừng.

“Em biết là em vẫn có thể có phòng riêng của mình,” tôi nói.

“Không, em thích ngủ với anh hơn, được chứ?”

“Tất nhiên là được rồi.” tôi mừng rỡ nói..

“Có lẽ là em nên đặt máy tính ở phòng kia, ha? Em không chắc là phòng anh đủ chỗ cho nó với đám đồ đạc của anh.”

“Hay đấy.” tôi nói “Và em có thể xem đó là phòng của em, dùng lúc nào em thích.”

“Cám ơn anh.” Em nói, và lần này em làm tôi ngạc nhiên bởi một cái ôm có chút gượng gạo.



oo00oo



Những tháng sau đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi, nhưng có lẽ nếu như tôi không hạnh phúc đến thế thì tôi đã chú ý hơn để chắc rằng Harry cũng hạnh phúc. Cho dù vậy, em có vẻ như đủ hạnh phúc, ngoài việc thỉnh thoảng phải đi gặp bác sĩ vì những cơn đau đầu. Em thậm chí còn bắt đầu có da có thịt trên cái khung xương còm nhom của em, khiến cho tôi cảm thấy tự hào rằng em rõ ràng thích tay nghề nấu nướng của tôi.

Đôi khi em có vẻ buồn bã, tôi đoán rằng em vẫn đang thương tiếc mẹ em nên tôi đưa em ra ngoài xem phim, ăn nhà hàng, và luôn chú ý đến những nơi không quá xa hoa để em không cảm thấy khó chịu. Có vài lần chúng tôi còn đến mấy quán bar và câu lạc bộ dành cho gay, nơi mà em thu hút rất nhiều sự chú ý, nhưng tôi rất hài lòng khi nhận thấy em có vẻ như không hề quan tâm đến bất cứ ai khác ngoài tôi.

Tuy nhiên, sau vài lần đến những chỗ dành cho gay, em nói rằng em chỉ quay lại những chỗ đó nếu như tôi thật sự muốn em làm thế. Vì những chỗ ồn ào xô bồ đó giờ đây chẳng có chút hấp dẫn nào với tôi, nên tôi vô cùng hạnh phúc được xóa chúng ra khỏi danh sách những việc cần làm. Dù thế nào đi nữa, tôi hoàn toàn thỏa mãn với việc ở nhà và ôm em trên ghế sopha.

Cho dù vậy, có một chuyện mà cả hai chúng tôi đều thích và dường như luôn có thể khiến em vui lên, đó là đi dạo dọc bờ biển. Ngay cả vào dịp cao điểm của mùa hè nơi đây cũng có rất ít du khách, đặc biệt là ở những chỗ không có bãi cát và những mỏm đá lởm chởm ăn sâu ra ngoài biển. Có một nơi như thế cách nhà chúng tôi chừng nửa giờ lái xe, nó nhanh chóng trở thành nơi picnic ưa thích của chúng tôi.

Một buổi chiều mùa hè, trong một chuyến picnic như thế, chúng tôi nằm cạnh nhau trên bãi cỏ, bãi cỏ đó bao phủ toàn bộ khu vực này cho đến tận điểm mà mặt đất đột ngột bị đứt quãng bởi những mỏm đá lởm chởm. Chúng tôi là những người duy nhất trong tầm nhìn, và có vẻ như chúng tôi đang có cả thế giới cho riêng mình.

“Nghe này,” em thì thầm “Anh có nghe thấy không?”

“Cái gì cơ?” tôi biếng nhác đáp lại “Chim mòng biển à?”

“Không, không phải chúng.”

“Sóng đập vào đá?” tôi đoán.

“Đúng vậy.” rõ ràng là em đang rất vui vẻ chơi trò chơi nhỏ này “Anh nghe nó giống cái gì?”

“Uhm,” tôi nói, cố tỏ ra ngớ ngẩn “Nó nghe hơi giống như sóng đập vào đá.”

“Ngốc!” tiếng cười của em khiến cho tôi hạnh phúc vô cùng bởi sự hiếm hoi của nó.

“Nghe một cách đàng hoàng đi.”

Tôi nhắm mắt lại và làm như em nói.

“Thỉnh thoảng” tôi thử đoán “đặc biệt là khi sóng xô qua những viên sỏi, anh nghĩ nó nghe giống như tiếng máy bay ở xa xa.”

“Đúng rồi!” em nói, hạnh phúc như một đứa trẻ “Nếu nhắm mắt lại em có thể tưởng tượng em có thể bay đến bất cứ nơi nào trên thế giới này.”

Sau đó, khi đến lúc phải về nhà, em ngập ngừng không muốn rời đi.

“Anh biết không” em mơ màng “Em thích ở nơi này mãi mãi. Em nghĩ đây là nơi em thích nhất trên thế giới này.”

“Ý em là nơi đây còn hơn cả ở trên giường với anh sao?” tôi đùa, giả bộ dỗi và làm như em đã tổn thương tôi.

“Không, tất nhiên là không rồi” em nhe răng cười, cho dù tôi nghĩ là tôi có thể nhận ra chút gì đó thoáng buồn trong mắt em.



oo00oo




Một buổi tối, vài tháng từ khi em sống chung với tôi, em có vẻ đặc biệt lơ đãng khi chúng tôi ăn tối. Rồi, khi chúng tôi dọn dẹp bát đĩa, em đưa ra quyết định.

“Anh biết không , em nghĩ là em thật sự cần kiếm một công việc”

“Em không cần phải làm thế” tôi chỉ ra “Anh kiếm đủ dư dả cho cả hai chúng ta.”

“Cho dù thế, việc anh trả chi phí sinh hoạt cho cả em và anh là không công bằng.”

“Nhưng nuôi em khá là rẻ.” tôi đùa, nhưng khi nhìn mặt em tôi ngay lập tức hối hận vì lời nói của mình.

“Vậy, đó là cách anh nhìn em phải không?” em nói một cách cay đắng, mắt em lóe lên sự giận dữ.

“Chỉ là một thứ đồ chơi rẻ tiền, một loại cây cảnh không tốn kém để giữ trong nhà sao?”

Tôi chưa bao giờ thấy em giận dữ trước đây và tôi sợ hãi, thật sự sợ hãi, bởi sự bất ngờ của nó nhiều hơn là sự mãnh liệt của nó.

“Tất nhiên là không phải thế!” tôi phản kháng một cách yếu ớt “Em là người anh yêu nhất trên thế giới này, và cho em tất cả những gì em cần là hạnh phúc của anh. Nhưng nếu như có một công việc khiến em hạnh phúc hơn, anh không có gì để phản đối.”

Nó khiến em bình tĩnh lại, và vài giây sau, em nhe răng cười hết sức dễ thương.

Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu đi tìm việc, nhưng sau vài tuần không đạt được gì em bắt đầu buồn bực. Vì thế, bằng cách dựa vào vài sự giúp đỡ, tôi đã xoay sở kiếm cho em một công việc trong công ty nơi tôi làm. Nó không có gì vất vả, chỉ là làm việc trong phòng văn thư và kho chứa đồ, nhưng ít nhất nó mang lại cho em một chút tiền của riêng mình và cho em chuyện để làm vào ban ngày.

Cho dù lúc đó em có vẻ rất biết ơn tôi, nhưng thật không may, cuối cùng nó lại không đủ thử thách đối với em. Chưa đầy một tháng em bắt đầu phàn nàn về việc nó nhàm chán đến mức nào và thỉnh thoảng sếp của em lặng lẽ và khéo léo đề cập với tôi rằng Harry không tập trung vào công việc và thường xuyên phạm sai lầm. Vì vậy lần kế tiếp em phàn nàn về chuyện buồn chán, tôi đã sẵn sàng với một đáp án.

“Tại sao em không bỏ quách việc này đi?” tôi nhẹ nhàng gợi ý.

“Nó có nghĩa là em là thằng vô dụng,” em cau mày “và em đã khiến anh thất vọng.”

“Tất nhiên là không phải thế rồi. Nó chỉ chứng minh rằng công việc đó không phù hợp với em. Em quá thông minh cho một công việc vớ vẩn như thế.” tôi xoa dịu “Và chắc chắn là anh không thất vọng vì anh chỉ muốn em được hạnh phúc. Tại sao em không xin nghỉ việc và chúng ta có thể bắt đầu tìm kiếm việc nào đó tốt hơn cho em?”

“Được,” em cau mày suy nghĩ “Làm như thế đi.”

Sau đó, không có công việc nào thích hợp xuất hiện và em dường như trở nên thỏa mãn với vai trò người chồng nội trợ, dành phần lớn thời gian rảnh của mình trước màn hình máy tính.



oo00oo

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World