JUST TWO MORE DAYS(Chap 3: cuối)

Hàng đêm chúng tôi vẫn ngủ cùng nhau, luôn có rất nhiều những nụ hôn và ôm ấp, tuy nhiên chúng tôi không thường xuyên quan hệ. Đôi khi có tới hơn một tuần trôi qua mà không có cực khoái nào mà cả hai người cùng đạt được, nhưng nó không khiến tôi phiền lòng vì em luôn luôn tỏ ra quan tâm đến tôi. Nói cho cùng, mỗi người có một mức độ ham muốn tình dục và khả năng tình dục khác nhau.

Rồi, một đêm, gần chín tháng sau lần gặp mặt đầu tiên, khi chúng tôi đang hôn nhau và tay tôi nhẹ nhàng chơi đùa với cái đó của em, em đột nhiên rụt người lại.

“Nó không được, đúng không?” em nói, trong giọng em có lẫn cả sự bất lực và buồn bã.

“Nếu em không có hứng thú thì cũng không sao,” tôi tỏ ra dịu dàng “Anh chỉ chơi đùa chút thôi.”

“Nhưng anh sẽ cho là em không thích anh,” em nghe như quan tâm đến tôi và có chút gì đó như buồn bực “nhưng em thích anh. Thật sự, em thích anh.”

“Anh đã nói rồi, không sao mà.” tôi dỗ dành “Không phải ai cũng có nhu cầu cao...”

“Đó không phải là vấn đề!”em cắt ngang, rõ ràng là khó chịu “Em đã từng có khả năng tình dục khá tốt và em vẫn muốn làm chuyện đó, nhưng, giờ đây...”

Em lảng đi vào im lặng và cuối cùng tôi quyết định dụ dỗ em nói ra “Giờ làm sao?”

“Uhm” em nói, cầm lấy tay tôi và đặt lên dương vật mềm nhũn của em “Giờ dường như nó không chịu làm việc khi em muốn.”

Đầu tiên tôi không biết phải nói gì, sau đó tôi quyết định phải nói gì thì tôi lại cảm thấy do dự và có chút ngượng ngập. Cuối cùng, tôi cũng nói ra tiếng.

“Em đã nghĩ đến việc đi khám bác sĩ chưa?” tôi thăm dò “Biết đâu họ có thể cho em thuốc gì đó...”

“Nói thật,” em cắt ngang bằng một giọng khó chịu “Em nghĩ đó mới là vấn đề chết tiệt, chứ không phải là giải pháp!”

“Ý em là gì?” tôi hỏi, bối rối bởi câu nói lỗ mãng của em.

“Bỏ đi,”em thở dài và thêm vào “Em sẽ tự xoay sở được.”

Rồi trước khi tôi kịp phản ứng em rúc vào người tôi và gối đầu lên vai tôi.

“Đi ngủ thôi,” em nói, và chấm dứt cuộc nói chuyện một cách vô cùng hiệu quả.



oo00oo



Những tháng sau đó cuộc sống chung của chúng tôi dần đi vào một nhịp điệu đều đều. Em không bao giờ đề cập đến việc em có đi khám hay không và tôi cũng lưỡng lự không dám hỏi em, nhưng có vẻ như cuộc sống tình dục của chúng tôi dần dần trở nên thường xuyên hơn. Dù sao đi nữa, khi giáng sinh gần tới, khối lượng công việc của tôi chồng chất lên và đôi khi tôi quá mệt mỏi để mà muốn làm chuyện đó.

Qua kì nghỉ giáng sinh đôi khi em tỏ ra có chút buồn bã và thu mình lại, nhưng tôi cho rằng vào thời gian đặc biệt đó trong năm em chỉ cảm thấy nhớ mẹ hơn bình thường. Vì vậy, tôi tập trung vào việc mang lại cho em giáng sinh tuyệt vời nhất tôi có thể, tôi mời những người bạn của tôi mà em thích đến dự tiệc. Năm mới của chúng tôi khá lặng lẽ, không phải chỉ vì em đặc biệt yêu cầu mà còn vì tôi dự định một buổi tiệc bất ngờ cho ngày lễ kỉ niệm đầu tiên của chúng tôi sắp đến.

Ngày chính xác của lễ kỉ niệm có thể tuỳ ý chọn, và tôi quyết định chọn ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau thay vì ngày em chuyển đến sống với tôi. Tất nhiên đó là một quyết định đơn phương, nhưng thảo luận với em có thể làm lộ bất ngờ của tôi. Có một sự thật là phần lớn thời gian em đều ở nhà nên rất khó để giữ bí mật cho kế hoạch và còn khó hơn để đảm bảo rằng những món quà của em được giấu kĩ.

Rồi, vào một buổi sáng tháng giêng lạnh buốt, chỉ hai ngày trước lễ kỉ niệm của chúng tôi, tôi thức dậy, chỉ có một mình trên giường. Vẫn còn ngái ngủ, đầu tiên tôi nghĩ rằng em đi vệ sinh, hoặc là em xuống tầng trệt, nhưng khi em không xuất hiện và tôi không thể nghe thấy tiếng động gì trong nhà tôi bắt đầu cảm thấy chột dạ. Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ ở cạnh giường và nhận ra bây giờ mới chỉ tám giờ hơn và trời mới bắt đầu sáng. Đến lúc này tôi thật sự lo lắng và bắt đầu gọi em, nhưng không có ai đáp lại. Cảm thấy có chuyện gì đó cực kì không ổn, tôi bắt đầu hoảng sợ và, trong tình trạng khoả thân, tôi chạy qua tất cả các phòng, nhưng em không ở trong nhà. Cuối cùng, tôi nhìn thấy phong thư em để ở trên quầy bếp. Ngoài bì thư ghi mỗi tên tôi và tờ giấy bên trong chỉ có một dòng chữ đơn giản “Em xin lỗi.”

Đầu tiên tôi nghĩ rằng em muốn chia tay với tôi và chuyển ra khỏi nhà, nhưng khi tôi tìm kiếm xung quanh, tôi nhận ra bộ quần áo duy nhất em mang theo là cái áo khoác da và chiếc quần jeans em mặc khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên. Tôi nhấc điện thoại nên và nhấn số gọi nhanh vào di động của em, nhưng không có động tĩnh gì, nó thậm chí không chuyển qua hộp thư thoại.

Cảm giác khiếp sợ quét qua người tôi, và cho dù tôi không biết chính xác tôi khiếp sợ cái gì, cảm giác đó đủ làm tôi muốn nôn mửa. Tôi chạy vào nhà vệ sinh và oẹ vào bồn, nhưng chỉ có một ít nước nhầy nhầy có thể bị lôi ra từ cái dạ dày rỗng tuếch. Cuối cùng, tôi quay lại phòng ngủ và ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào không gian trống rỗng, muốn đi tìm em, nhưng không biết phải tìm ở đâu.

Đến khi trời sáng hẳn một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi, như là từ không khí và như là bởi phép màu. Nếu như em không ở trên giường với tôi, phải chăng em đến nơi yêu thích khác của mình? Tôi vội vã mặc vào bộ quần áo gần nhất trong tầm tay và chạy ra xe, giẫm lên lớp tuyết mỏng mới rơi đêm qua. Rồi tôi lái xe đến chỗ picnic yêu thích của chúng tôi và chạy đi tìm em, liên tục gọi tên em, nhưng không có ai đáp lại và em thì vẫn không thấy đâu.

Trong một giây phút bồng bột, và hoàn toàn không suy nghĩ gì, tôi lấy điện thoại ra và gọi lại vào máy của em. Phảng phất đâu đó, tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại đặc biệt của em và đi theo âm thanh đó cho đến khi tôi tìm thấy em nằm trong một chỗ trũng với một chai vodka gần cạn và một lọ thuốc trống trơn. Ngay cả trước khi tôi lấy đủ can đảm để chạm vào em, tôi biết rằng em đã chết, chết thật sự.



oo00oo




Trong suốt thời gian cảnh sát thẩm vấn và những cuộc điều tra sau đó, tôi hoàn toàn ngây người và quá đau khổ để có thể tiếp thu bất cứ thông tin gì. May mắn là, tôi có rất nhiều những người bạn tốt quan tâm đến tôi, nếu không tôi nghĩ rằng tôi đã đi theo Harry vào bóng tối vĩnh hằng. Đôi khi tôi ước rằng tôi đã làm như thế. Cảnh sát đã cố gắng, có lẽ là không quá sức của họ, để truy tìm dấu vết của gia đình em, nhưng không thành công. Vì vậy,tôi, hay đúng hơn là bạn bè tôi đại diện cho tôi, đã tổ chức lễ tang của em.

Nhiều tuần sau đó, khi mà lý trí bắt đầu quay lại, tôi cũng bắt đầu nghiên cứu những thông tin mà cảnh sát thu thập. Sau khi mẹ Harry chết, em bị trầm cảm và uống thuốc do bác sĩ của em kê đơn. Từ lịch sử duyệt web trong máy tính của em, có vẻ như em đã phát hiện ra lãnh cảm tình dục là một phản ứng phụ có thể xảy ra, và từ số lượng thuốc mà em đã nuốt vào, rõ ràng là em đã ngừng dùng chúng và tích trữ chúng trong một thời gian.

Rồi, một đêm, sau khi tôi ngủ, em đi ra ngoài và bắt taxi đến bờ biển. Ở đó, tại nơi picnic mà chúng tôi yêu thích, em ngồi trong tuyết và uống cả vodka lẫn thuốc. Tôi vẫn không biết tại sao em không tin ở tôi, hay tại sao tôi không nhận ra em đang dùng thuốc, hay, quan trọng nhất là làm sao em ra khỏi giường của chúng tôi và rời khỏi nhà mà không đánh thức tôi.




Oo00oo


Harry! Em yêu. Đồ khốn!

Anh đang ở đây, đứng một mình trước ngôi mộ của em trong một ngày u ám và lạnh giá. Hôm nay là đúng một năm kể từ ngày em rời bỏ anh, và chỉ hai ngày nữa sẽ là lễ kỉ niệm lần thứ 2 của chúng ta.

Em có biết anh căm thù em thế nào vì đã bỏ rơi anh như thế không? Em có biết anh đã nghiền nát những món quà mà anh mua cho em bằng đôi tay trần cho đến khi chảy máu không? Em có biết anh căm ghét và khinh bỉ bản thân đến mức nào vì đã không nhận ra là em bị bệnh và cần sự giúp đỡ của anh không? Em có biết đã bao nhiêu lần anh lang thang trong nhà với hi vọng rằng tất cả chỉ là một sự nhầm lẫn và em sẽ lại trở về đây không?

Giờ đây, cho dù sự căm ghét của anh đã nhạt đi, nhưng anh vẫn giận dữ và anh cũng nhớ em, rất, rất nhiều. Giờ đây, khi mà trí óc anh không ngừng nhớ lại những kí ức chúng ta có với nhau, anh biết rằng anh đã quá mù quáng bởi tình yêu để thấy những dấu hiệu em đang bị bệnh.Giờ đây anh nhận ra rằng anh đã quá đắm chìm trong hạnh phúc của bản thân để nhận ra một sự thật đơn giản là em không hạnh phúc.

Một ngày nào đó anh có lẽ có thể tha thứ cho em vì đã rời bỏ anh như thế, nhưng anh biết rằng anh sẽ không bao giờ có thể tha thứ bản thân vì đã không cố gắng hơn để nhìn thấu con người thật sự của em. Và anh vẫn đang tự hỏi bản thân một câu hỏi, hết lần này đến lần khác. Nếu như anh không giữ bí mật, hoặc nếu như em có thể kiên trì thêm hai ngày nữa, liệu lễ kỉ niệm của chúng ta có thể thuyết phục em rằng anh thật lòng, thật lòng yêu em , và khiến em không rời bỏ anh hay không?



oo00oo

THE END

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World