Tác giả: Kit
Người dịch: Bs
Chiều thứ sáu ấy, Harry đứng bên ngoài nhà ga với vẻ lo lắng, bất an, chiếc áo khoác da màu đen em mặc đã sờn nổi bật trên nền tuyết trắng đục của tháng giêng khi chiếc xe trắng bẩn thỉu của tôi dừng lại bên cạnh em. Hình ảnh của em lần đầu tiên gặp mặt in đậm trong kí ức của tôi và thậm chí vẫn còn lưu lại sự phấn khích tột độ mà tôi cảm thấy ngày hôm đó. Em mỉm cười ngượng ngùng khi đáp lại lời chào của tôi và chấp nhận lời mời lên xe.
“Xin lỗi anh đến muộn.” tôi nói khi em ngồi xuống, cẩn thận đặt chiếc balô nhỏ vào giữa hai chân mình trước khi thắt đai an toàn “Có một vụ tai nạn ở chỗ ngoặt. Vài chiếc xe bị trượt bánh và lao vào tuyết.”
“Anh James, không sao mà.” em cười nhẹ, nó hoàn toàn khác với nụ cười ngượng ngập lúc trước “Em không ngại phải chờ chút nào hết.”
Giọng của em nghe không trầm như trong điện thoại, cho dù rất khó để có thể chắc chắn về điều đó vì những cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa chúng tôi thường ngắn và đơn giản. Thật ra ,cú điện thoại đầu tiên của chúng tôi mới chỉ cách đây có vài tuần, sau nhiều lần tôi thúc giục, em đã gọi cho tôi. Chính xác là em luôn là người gọi cho tôi, rất thận trọng trong việc giữ bí mật số điện thoại của em.
Tôi rất vui khi em nhớ rằng tôi không thích bị gọi là Jim hay Jimmy, nhưng tôi biết rằng rất có thể là em đang nói dối, vì phép lịch sự, về việc em không ngại phải chờ. Nói cho cùng, chắc chắn chẳng dễ chịu gì khi đứng giữa trời đổ tuyết, phơi mình dưới cái lạnh của gió mùa đông trong gần một giờ đồng hồ. Vì em không có di động nên tôi không thể báo cho em biết tôi đang bị mắc kẹt, nên có lẽ thậm chí em đã nghĩ đến khả năng tôi cho em leo cây. Sau này, khi tôi hỏi em về chuyện đó, em nói rằng em tin chắc tôi sẽ xuất hiện. Tôi vẫn luôn tự hỏi mình liệu cả câu nói đó nữa, phải chăng là một trong những lời nói dối lịch sự vô hại của em.
“Chuyến đi thế nào?” tôi hỏi về chuyến tàu dài chín mươi phút từ thị trấn nhỏ của em đến thành phố duyên hải rộng lớn nơi tôi đang sống và làm việc.
Tất nhiên đó là một câu hỏi sáo rỗng, chỉ để phá vỡ sự im lặng và khiến cho em nói chuyện. Tôi không đủ can đảm để hỏi câu hỏi thật sự tôi đang có trong đầu ‘Con người thật bên ngoài của tôi có giống như những gì em kì vọng từ những bức hình tôi gửi cho em không?’
“Không tệ.” em nhẹ nhàng đáp, nụ cười của em có lẽ trở nên tự tin hơn một chút “Tàu không đông như em nghĩ, nên nó khá hơn là em tưởng.”
Tôi hi vọng rằng phần cuối của câu nói đó cũng dành cho ấn tượng đầu tiên của em về tôi. Những bức hình tôi gởi cho em đều là những bức hình thật, mới nhất của tôi, nhưng, tất nhiên, chúng được lựa chọn trong những bức hình đẹp nhất mà tôi có. Ngay khi thấy em, cho dù khuôn mặt em tái đi vì lạnh, tôi biết rằng những bức hình em gửi cho tôi đã không thể hiện vẻ đẹp tinh tế của em. Ngoài đời thực, gò má cao, làn da trắng và đôi mắt xanh nhạt khiến cho em trông như một thiên thần, và hình tượng đó chỉ hơi không đúng bởi mái tóc vàng rơm bù xù của em.
Trong khi chờ đèn xanh, tôi nhìn em lần nữa và nhận ra, bất chấp sự ấm áp bên trong xe, em vẫn đang run rẩy nhè nhẹ, nhưng có lẽ bây giờ là do căng thẳng.
“Vài phút nữa chúng ta sẽ về đến nhà,” tôi cố làm cho em cảm thấy thoải mái hơn “rồi sau đó chúng ta có thể uống trà cho ấm người... và có lẽ là ăn bánh chocolate nữa nếu em đói.”
“Thế thì tuyệt,” em nói, đây là lần đầu tiên em tỏ ra nhiệt tình một cách đơn thuần “Em thích bánh chocolate.”
“Anh biết,” tôi cảm thấy hạnh phúc vì phản ứng của em “Em đã nhắc đến chuyện đó từ lâu rồi, nên anh đã nướng một cái, dành riêng cho em.”
“Anh nướng bánh? Anh thật sự tự nướng bánh, dành cho riêng em?”
Em nghe có vẻ rất ngạc nhiên, thậm chí là sốc, nên trong giây lát tôi dời sự chú ý của mình từ con đường phía trước sang em để liếc nhìn khuôn mặt em. Tôi cảm thấy buồn khi nhận ra dấu vết của sự nghi ngờ trong mắt em, bất chấp vẻ mặt hạnh phúc của em.
“Anh đã nói với em là anh sẽ làm mà.” tôi nói, có chút thất vọng vì em nghi ngờ tôi “Khi em đồng ý gặp anh, anh đã nói rằng anh sẽ nướng cho em một cái bánh chocolate. Em nghĩ là anh sẽ không giữ lời sao?”
“Tất nhiên là em nghĩ anh sẽ giữ lời.” em nói với vẻ hối lỗi “nhưng em không chắc nó thật sự là một lời hứa.”
Oo00oo
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên chúng tôi liên lạc với nhau qua trang web hẹn hò dành cho gay, hơn ba tháng trước khi chúng tôi gặp mặt. Hồ sơ của Harry ngay lập tức thu hút sự chú ý của tôi “Xử nữ, 21, tìm kiếm bạn đời.” Được rồi, hãy chấp nhận một sự thật là ngày nay hiếm có ai 21 tuổi mà chưa từng quan hệ, và lại càng ít người trẻ tuổi tìm kiếm bạn đời. Thế là, trí tò mò bị kích thích, tôi gửi cho em tin nhắn đầu tiên, không thật sự hi vọng nó sẽ dẫn tới đâu, đặc biệt là khi em sống cách tôi 60 dặm.
Đến cuối tuần thứ hai sau lần liên lạc đầu tiên đó chúng tôi bắt đầu trao đổi email hàng ngày và cho nhau xem những bức hình đầu tiên. Em trông có vẻ trẻ hơn tuổi 21 rất nhiều, nhưng em đảm bảo với tôi rằng đó thật sự là tuổi của em, vì vậy tôi không nghi ngờ gì nữa. Nói cho cùng, em chỉ cần đủ 18 tuổi để có thể tham gia vào các trang web hẹn hò và 16 tuổi để có thể quan hệ tình dục một cách hợp pháp, vậy tại sao phải khăng khăng là 21 nếu như đó không phải là sự thật?
Ngoài việc cha mẹ em đã li hôn và hiện em đang sống với mẹ, em không nói gì nhiều về bản thân, tôi cũng không muốn ép em nói về chuyện đó và khiến em sợ mà chạy. Từ những email dài ngoằng thường xuyên giữa chúng tôi, có một sự thật không thể chối cãi là chúng tôi có rất nhiều sở thích chung và không ít quan điểm và thái độ của chúng tôi trên nhiều vấn đề cũng giống nhau, hoặc ít nhất là không quá đối chọi. Bất chấp khoảng cách bảy năm tuổi, chúng tôi dường như có rất nhiều điểm chung.
Cho dù em chưa bao giờ có một mối tình nào và tôi thì có nhiều cuộc tình một đêm hơn là tôi thèm nhớ, cả hai chúng tôi đều đang tìm kiếm cùng một mối quan hệ lâu dài. Vì vậy, trước khi tôi kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra, và thậm chí tôi biết là ngu ngốc, càng ngày tôi càng cảm thấy không thể thiếu được em. Cả hai chúng tôi đều thừa nhận là quý nhau và thậm chí là rất thích đối phương. Tuy nhiên, chúng tôi không bao giờ sử dụng từ nào có sức biểu cảm mạnh hơn thế.
Rõ ràng là em rất thông minh và có một vốn kiến thức rộng lớn, nhưng em đã thất nghiệp gần một năm nay, kể từ khi bị công ty đã thuê em từ lúc em tốt nghiệp sa thải. Trong một thời gian tôi đã tự hỏi liệu có khi nào em có vấn đề không, cuối cùng , sau khi đảm bảo với em rằng nó sẽ không ảnh hưởng gì đến tình bạn của chúng tôi, tôi đã hỏi thẳng em. Em không chỉ phủ nhận mà câu hỏi đó của tôi rõ ràng khiến em không vui, bởi vì vài ngày sau đó những email của em trở nên lạnh nhạt và xa cách. Phản ứng của em khiến tôi thật sự sợ hãi, tôi không muốn mất đi tình bạn của em nên từ đó về sau tôi luôn thận trọng để không nói gì có thể khiến em mất hứng. Đó cũng là lúc tôi nhận ra là tôi yêu em. Tất nhiên tôi biết là yêu người tôi chưa bao giờ thật sự gặp mặt là ngu ngốc, và đó cũng là lý do tôi bắt đầu thuyết phục em đến chỗ tôi chơi. Quan trọng hơn là, tôi hi vọng rằng nếu như chúng tôi gặp nhau em cũng có thể sẽ yêu tôi.
Cuối cùng, em cũng đồng ý đến chơi vào dịp cuối tuần, và cho dù em đã nói vài lần trong email rằng em thấy tôi hấp dẫn, tôi vẫn nói rõ rằng em sẽ có phòng ngủ riêng và tôi hạnh phúc với việc chỉ là bạn đơn thuần. Tất nhiên, đúng là tôi đã dùng từ "hạnh phúc", nhưng sẽ là chính xác nếu như tôi dùng từ "mãn nguyện".
"Em có muốn anh treo giùm áo khoác lên không?" tôi hỏi khi chúng tôi vào trong nhà.
"Không cần đâu, cám ơn anh," em nói, kín đáo di chuyển ra khỏi tầm với của tôi "Nếu anh không phiền, em muốn mặc nó thêm một lát nữa."
"Tất nhiên là không rồi," tôi tự hỏi đó là do em còn lạnh hay em nghĩ rằng em có thể cần phải chuẩn bị để chạy thật nhanh "Nếu em muốn đi vệ sinh, nhà vệ sinh ở trên cùng của cầu thang. Anh đi đặt ấm nước."
"Không sao đâu. Em không cần." em nói, và đi theo tôi vào bếp.
Em đứng đó, im lặng và nhìn xung quanh trong khi tôi đổ đầy ấm nước và bật bếp. Rõ ràng là, bất chấp sự thân mật trong những email gần đây, em vẫn có chút lo lắng trong môi trường xa lạ.Tôi nhanh chóng nghĩ ra chuyện để nói, hi vọng có thể khiến em thoải mái hơn.
"Cái bánh ở kia," tôi tự hào chỉ về phía quầy "Anh nướng nó sáng nay, nên giờ chắc nó nguội đủ để có thể ăn rồi. Em có muốn ăn cùng với kem không?"
"Không cần đâu, cám ơn anh," em nói , rồi bằng một giọng lặng lẽ và có phần hơi ngượng ngùng em thêm vào "Chưa bao giờ có ai nướng bánh cho em cả."
"Kể cả mẹ em sao?" tôi hỏi mà không hề nghĩ.
Em chỉ cau mày và lắc đầu, thể hiện rõ rằng đi sâu hơn vào chuyện này không được chấp nhận. Thực tế thì đây là loại phản ứng mà em dành cho tôi mỗi lần tôi đề cập đến gia đình em hay cuộc sống của em ở chỗ cũ.
Khi chúng tôi ngồi trên thành quầy , ăn bánh và uống trà, có vẻ như em dần thả lỏng ra, cả về cơ thể và tâm lý. Ấn tượng đó được khẳng định khi em đứng dậy, cởi áo khoác, và đi ra treo nó ngoài hành lang. Khi quay lại bếp em nhìn vào mắt tôi trong vài giây và tôi có cảm giác em đang chờ tôi, có lẽ thậm chí là thách thức tôi, bình luận về chuyện đó. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ im lặng và chỉ đơn giản là mỉm cười khích lệ với em. Em đáp lại nụ cười đó trước khi ngồi xuống ăn nốt phần bánh của mình.
Tôi luôn cho rằng màn kịch nhỏ đó là một bài kiểm tra, bài đầu tiên trong số rất nhiều những thử thách em dành cho tôi.Dù sao đi nữa, có vẻ như tôi đã vượt qua nó, bởi vì ngay khi mẩu bánh cuối cùng biến mất khỏi đĩa, em bắt đầu hỏi về cuộc sống của tôi, cả trong quá khứ lẫn hiện tại. Tất nhiên, tôi rất vui vì sự quan tâm của em, nhưng vẫn có chút thất vọng bởi sự ít ỏi của những thông tin tôi thu được từ em.
Sau đó tôi dẫn em đi xem phòng ngủ để em có thể lấy đồ ra khỏi cái balô nhỏ xíu, rồi tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Đêm hôm đó, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên ghế sopha, không thật sự chạm vào nhau nhưng cũng không hoàn toàn tránh tiếp xúc cơ thể, uống bia và xem TV. Cuối cùng thì, khi mà cả hai chúng tôi đều đã mệt và biết rằng em sẽ không đời nào chủ động đề cập đến chuyện đó, tôi nói là tôi muốn đi ngủ.
"Nếu thích em cứ tự nhiên thức khuya" tôi đứng dậy "và cứ lấy thêm bia nếu em muốn, chỉ cần nhớ tắt đèn và TV trước khi ngủ là được."
Em từ chối lời đề nghị đó và nói rằng, em cũng đã mệt và muốn đi ngủ, vì vậy chúng tôi quay về phòng riêng của mỗi người.
oo00oo
Sáng hôm sau em vẫn ở trên giường khi tôi thức dậy, nhưng sau này tôi phát hiện ra là em đã tỉnh từ lâu rồi. Tuy nhiên, vì không muốn đánh thức tôi, em chỉ nằm đó cho đến khi nghe thấy tôi tắm. Sau bữa sáng tôi dẫn em đi tham quan thành phố. Tôi mời em ăn trưa tại một nhà hàng mà tôi nghĩ sẽ gây ấn tượng với em.Tuy nhiên, hóa ra đó lại là một sai lầm lớn, bởi vì em không thoải mái một chút nào, nên chúng tôi ăn một cách nhanh chóng và rời đi ngay khi ăn xong.
Buổi tối, chúng tôi ngồi xem film DVD. Em đã chuếnh choáng chỉ bởi nửa chai rượu vang, nó khiến em thoải mái để dựa vào tôi trên ghế sopha. Một lần nữa, lúc gần nửa đêm, tôi chủ động nói rằng tôi muốn đi ngủ. Khi tôi đứng dậy, em vẫn ngồi yên trên sopha và cau mày suy nghĩ trong vài giây.
"Anh này..."em ngập ngừng "Nếu như anh muốn, uhm, em có thể ngủ ở trong phòng anh."
"Anh sẽ rất vui" tôi nói, cố gắng che giấu sự vui mừng của mình "nhưng chỉ khi em thật sự muốn. Anh đã nói với em anh không kì vọng bất cứ gì cả và anh thật sự nghĩ như thế. Cho dù em quyết định làm gì hay không làm gì, chúng ta vẫn sẽ là bạn."
"Em thật sự muốn mà," em mỉm cười.
"Chỉ là, uhm..." tôi do dự một chút trước khi tiếp tục "sau buổi tối hôm qua, anh tự hỏi là liệu em có tình cảm với anh.... liệu em có thích anh không?"
"Chắc chắn là em có thích anh." em nhe răng cười "Em sẽ không bao giờ đến đây nếu em không thích anh."
"Vậy tối hôm qua thì sao?" tôi hỏi, cho dù tôi đã ngờ rằng tôi đã biết câu trả lời.
"À, em chỉ muốn xem anh có giữ lời hay không thôi."em đáp, cố gắng tạo ấn tượng rằng đó chẳng phải chuyện gì to tát "Em chỉ muốn xem anh có thử quyến rũ hay tạo áp lực với em không."
Đêm hôm đó chúng tôi ngủ cùng nhau, nhưng thật sự chủ yếu chỉ là ngủ. Có rất nhiều nụ hôn và âu yếm, một chút ít sờ soạng lung tung và ve vuốt, nhưng tôi có cảm giác rằng em muốn sự dễ chịu và tình yêu thương hơn là sự cuồng nhiệt, nên tôi để em chọn thứ em muốn. Sau khi cùng nhau đạt đến cực khoái, chúng tôi ngủ thiếp đi, trong vòng tay nhau. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy và nhìn thấy em vẫn đang gối đầu lên vai tôi mà ngủ, tôi biết chắc chắn rằng tôi đã yêu em.
Buổi chiều, tôi lái xe đưa em ra ga. Khi em vẫy tay tạm biệt tôi để đi vào trong tàu, tôi cảm thấy trái tim mình chùng xuống. Tôi đã hi vọng em gọi cho tôi ngay khi em về nhà, và vô cùng thất vọng khi em không hề gọi. Tuy nhiên, tinh thần của tôi nhanh chóng khôi phục vào tối hôm đó khi nhận được email của em cám ơn tôi vì một kì nghỉ cuối tuần thú vị và nói rằng em hi vọng chúng tôi có thể sớm gặp lại nhau.
Trong hai tháng kế tiếp em ghé qua chỗ tôi vào hai dịp cuối tuần, và mỗi lần đến thăm chúng tôi trở nên gần gũi hơn về mặt tình cảm và em trở nên thoải mái hơn về chuyện tình dục. Đã có vài lần trong lúc ân ái chúng tôi đã dùng từ "yêu", nhưng không bao giờ ngoài những lúc đó. Vì vậy, khi cuộc thăm viếng lần thứ ba kết thúc, lúc cùng em ra nhà ga, tôi cảm thấy rằng cần phải thể hiện tình cảm của mình khi mà lời yêu đó có ý nghĩa nhất.
"Anh hi vọng rằng em biết" tôi có chút do dự "Anh hi vọng rằng em biết rằng anh yêu em... ý anh là thật sự yêu em, không phải chỉ là tình dục."
Một sự im lặng dài dằng dặc, và trái tim tôi chùng xuống tận dạ dày trong quãng thời gian đó.
"Anh không thật sự biết em là người như thế nào." cuối cùng em lên tiếng "Không phải con người thật của em."
"Anh đã biết cái anh cần biết" tôi đáp lại, cố gắng che giấu sự thất vọng trước phản ứng của em "Và nói cho cùng, có ai thật sự hiểu hết người khác đâu?"
"Nếu như anh biết nhiều hơn về em , anh sẽ không cảm thấy thế."
"Anh chắc chắn anh vẫn sẽ yêu em!" tôi cự lại "Nhưng nếu như em nghĩ rằng anh nên hiểu hơn về em, em hãy nói cho anh. Đến giờ chắc em biết rằng em có thể tin tưởng anh bất cứ chuyện gì."
Ôi, trong hai tháng vừa qua đã có bao nhiêu lần tôi nghĩ đến những lời đó? Đã bao nhiêu lần tôi ước rằng tôi biết ý nghĩa thật sự của chúng? Tuy nhiên, trong ngày đặc biệt ấy tôi chỉ biết chấp nhận phản ứng khó hiểu của em.
"Có thể," em nói "Chúng ta hãy chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra."
Đêm đó, tôi chờ đến nửa đêm, tuyệt vọng chờ đợi một cú điện thoại hay một email từ em, và mỗi giờ lê thê chậm chạm trôi qua, tôi suy nghĩ nhiều hơn về sự thật là em chưa hề nói em cảm thấy như thế nào về tôi. Ngay cả sau khi lên giường nằm, tôi vẫn không thể ngủ được, đến lúc này tôi tin chắc rằng việc thổ lộ tình yêu của tôi là quá sớm đối với mối quan hệ này, đã khiến em sợ mà chạy. Trong tuyệt vọng tôi ước mình có thể quay lại quá khứ và xóa bỏ những gì đã nói.
Ba ngày sau, bất chấp việc tôi đã gửi cho em vài lá emails, càng về sau chúng càng tuyệt vọng và sốt ruột hơn những lá email trước, tôi vẫn không nhận được phản ứng nào từ em. Lo lắng khiến cho tôi nôn nao, bởi vậy tôi không thể ăn bất cứ gì, và tôi căm ghét mình vì đã biểu hiện tình cảm với em một cách bồng bột như thế. Và rồi, chỉ trước nửa đêm, em gọi cho tôi.
“Chào anh, James,” em chào tôi, giọng em nhẹ nhàng và có chút gì như là chịu đựng “Xin lỗi vì đã không liên lạc với anh. Em mất đường truyền mạng.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” tôi hỏi, cố gắng nói theo cách để không nghe như đang trách em “Tại sao em không gọi cho anh? Em không nghĩ là anh sẽ lo sao?”
“À,ừ, em cho là vậy,” em nói bằng một giọng rất nhẹ, và tôi có cảm giác rằng em thật sự quan tâm đến việc em có thể đã khiến tôi tức giận, nhưng vì lý do nào đó không thể biểu hiện “Mạng và điện thoại bị cắt. Em đã không thanh toán dược các hóa đơn… Em đang gọi từ nhà một người bạn.”
“Tại sao em không nói cho anh?” tôi nói, cố gắng che giấu sự tức giận của mình “Em biết chắc chắn là anh sẽ rất vui được cho em mượn, hay thậm chí là cho em , bất cứ cái gì em cần, đặc biệt là để chúng ta có thể liên lạc với nhau.”
“Vâng, em đoán thế..” em nói một cách hờ hững.
“Được rồi, mai anh sẽ gửi séc cho em. Nói cho anh em cần bao nhiêu và anh cần gửi nó đến địa chỉ nào.”
“Vâng, về chuyện… anh còn yêu em không?”
“Tất nhiên là anh còn yêu em” tôi nói, bất ngờ bởi câu hỏi đó của em “Cái gì khiến em nghĩ rằng anh sẽ không yêu em nữa? Tình yêu không bật tắt như một cái bóng đèn đâu em.”
“Uhm, không có nơi nào để gửi séc cả vì em không có nơi nào để sống hết. Em đang ở tạm vài ngày với một người bạn, nhưng em phải rời đi trước thứ sáu… và em đang tự hỏi… em tự hỏi em có thể đế ở với anh không?”
“Tất nhiên là em có thể rồi!” tôi nói mà không suy nghĩ “Khi nào thì em đến?”
“À, uhm, về cả chuyện đó nữa… em không có đủ tiền để mua vé tàu điện… hay thậm chí là xe bus.”
Tất nhiên là tôi sẽ không ngần ngại gửi tiền cho em nhưng có vẻ như không có nơi nào để mà gửi cả. Sau này, khi tôi nói chuyện đó với vài người bạn, họ nói với tôi rằng tôi là thằng điên khi nghĩ đến việc gửi tiền dễ dàng kiểu đó. Họ ám chỉ rằng nó có thể là một loại lừa đảo, nhưng ngay cả lúc đó tôi vẫn tin rằng em không bao giờ làm thế với tôi.
Sau này tôi biết rằng nếu như lúc ấy tôi chỉ hơi biểu hiện có chút nghi ngờ sự thành thật của em, dù bằng bất cứ cách nào, em cũng sẽ cúp điện thoại và tôi sẽ không bao giờ gặp lại em nữa. Tuy nhiên, khi ngẫm lại, tôi không chắc nó sẽ hoàn toàn là chuyện xấu.
Dù sao đi nữa, ở thời điểm cuộc nói chuyện điện thoại đó, tôi không nghĩ đến bất cứ gì cả, và bộ não của tôi, với ba ngày thiếu ăn và ngủ, cố gắng giãy giụa với vấn đề duy nhất là làm sao mang được em tới đây.Rồi một giải pháp đơn giản lóe lên.
“Anh sẽ lái xe qua đón em.” Tôi nói “Chỉ cần cho anh địa chỉ và thời gian.”
“Với công việc của anh, anh có thể sắp xếp vào ngày mai không?” em hỏi, nghe như vừa có sự nhẹ nhõm và do dự.
“Tất nhiên là anh có thể sắp xếp. Không khó để anh nghỉ làm một ngày.”
Cho dù tôi không phải là sếp của công ty Công nghệ thông tin mà tôi làm việc, tôi phụ trách bộ phận của tôi và không phải là chuyện gì bất thường nếu như tôi làm việc ở nhà. Vì vậy chúng tôi sắp xếp để gặp nhau vào buổi trưa ngày kế tiếp trong bãi đậu xe của ga tàu điện thành phố em sống.
oo00oo
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét