CUNG ĐÀN TÌNH YÊU (Chaps 11)

Chaps 11
Tiểu Thiên sốt cả đêm đến gần sáng mới giảm bớt, tôi chạy khắp nơi tìm nhiều bác sĩ tới khám cho nhóc. Lo lắng ngồi suốt đêm bên giường, mong sao người bị ốm phải là tôi và nhóc thì được khoẻ mạnh. Tôi chạy xuống nhà kêu người đem cháo đến để nhóc thức dậy thì có đồ ăn nóng ngay, chuông cửa reo vang. Tôi vội chạy ra mở cửa vì sợ nhóc tỉnh giấc, cửa bật mở thì một đám người mặc áo đen xông vào nhà. Mẹ tôi bước vào sau cùng, bà tới đây tức là sẽ không có gì tốt xảy ra cho tôi. Tôi nặn ra một nụ cười méo xệch, chạy tới hỏi mẹ.

-Mẹ dạo này có khoẻ không ạ !

-Hừ, cám ơn, tôi vẫn chưa chết được đâu. Anh dám dùng danh nghĩa của tôi để xin ở nhà đối tác làm ăn của tôi. Hay thật, Trịnh công tử mà phải đi ở nhờ nhà người khác ! Anh có biết đã làm tôi xấu mặt như thế nào không hả !?

-Mẹ nghe con giải thích…!

-Không có giải thích gì hết!!! Có vẻ như tôi nuông chiều anh quá rồi, anh theo tôi về nhà ngay !!!

-Con không về nhà !

-Anh vừa nói gì !? Nói lại lần nữa cho tôi nghe xem !

-Con…con…!

-Tôi bảo anh nói lại cho tôi nghe !!!

-Mẹ, con xin mẹ. Làm ơn đừng bắt con về nhà !

-Anh chưa bao giờ van xin tôi như thế này, là tại người nhà này đã làm anh thành kẻ yếu đuối vô dụng như vậy phải không !? Mang họ Trịnh thì không được phép van xin kẻ khác !!!

-Mẹ, con…!

-Không nói nhiều, giờ anh theo tôi về nhà ngay !

-Không ! Con không về đâu !!!

-Anh định ở lì nhà người ta đến bao giờ hả !? Mau theo tôi về !!!

-Con sẽ ở lại đây, mẹ muốn thì về một mình đi !

-Nói nhẹ không nghe. Tất cả bắt nó cho ta !!!

-Dạ, bà chủ !

Cả đám vệ sỹ xông vào túm lấy tôi, tôi cố sức bám víu vào ghế sofa. Tôi quyết không quay về ngôi nhà lạnh lẽo đó, nơi đó vốn không phải là gia đình, vì thế nó không thể gọi là nhà. Từ nhỏ ba mẹ suốt ngày đi làm, mẹ thỉnh thoảng mới về giao cho tôi đống bài tập làm người thừa kế hoàn hảo, xong bà liền đi ngay. Bạn bè của tôi là những quyển sách vô tri, các dãy số vô vị. Những bữa cơm chỉ có tôi ngồi bên bàn ăn rộng lớn cùng những chiếc ghế trống rỗng, tôi chán cuộc sống buồn tẻ này lắm rồi. Trong lúc không biết đi về đâu thì tôi gặp được tiểu Thiên, nhóc đã cho tôi biết thế nào là ấm áp tình người. Vì có nhóc nên tôi mới biết mình không phải là búp bê vô tri. Tôi vẫn còn trái tim của con người, vẫn còn biết yêu thương trân trọng một ai đó. Nhưng mẹ tôi, bà ấy sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi. Lỡ như bà ấy làm hại tiểu Thiên thì sao, nếu mất đi tiểu Thiên thì tôi sẽ như thế nào đây.

-Này, anh sao rồi ? Bà ta đã đi rồi đó !

Tiểu Thiên xuất hiện trước mặt tôi với nụ cười ấm áp, tiểu Thiên là thiên thần soi sáng bóng tối trong tim tôi. Tôi ồm chầm lấy tiểu Thiên, và tôi đã khóc vì sợ sẽ mất đi người mà tôi vô cùng trân trọng. Tôi muốn giữ lấy hơi ấm này, tôi sẽ chiến đấu lại sự hèn nhát của tôi. Tôi sẽ bảo vệ tiểu Thiên khỏi bàn tay mẹ bằng mọi giá, vì con người quan trọng nhất trong tim tôi.

Ngày hôm sau

Tôi rất muốn xin nghỉ học để ở nhà chăm sóc nhóc. Nhưng nhóc không cho, kiên quyết bắt tôi đi. Vì nhóc phùng má giận trông đáng yêu quá, nên tôi chịu thua nhóc lủi thủi đi học. Chuông vừa reo tôi liền phóng xe về nhà ngay, tôi lo nhóc ở nhà một mình lỡ có chuyện gì không hay. Đang chạy ngon trớn thì một chiếc xe Mercedes màu đen ép tôi vào lề, tôi tắt máy xe định chửi đứa nào ăn ở không quá chạy ra phá tôi. Từ trong xe bốn tên mặc áo đen to con như hộ pháp quăng tôi vào xe, và mẹ đang ngồi kế tôi mỉm cười đắc thắng. Tôi khó chịu nói.

-Mẹ làm như vậy là ý gì ?

-Anh phải biết tính tôi chứ, tôi đã nói bắt anh về nhà thì dù anh có chạy lên trời cũng không thoát khỏi tôi !

-Vậy mẹ phải hiểu tính con hơn ai hết chứ, con thà là ngọc nát còn hơn làm ngói lành !

Tôi và mẹ gườm mắt nhìn nhau, nếu bây giờ tôi chịu thoả hiệp tức là tôi đã thua trắng. Hai mẹ con tôi cứ thế đấu mắt với nhau, được một lúc thì mẹ thở dài nói.

-Không biết anh cứng đầu giống ai nữa !

-Vì con là con của mẹ !

-Hừm, tôi thừa nhận anh có gan dạ khi dám thách thức tôi. Nhưng anh còn ngây thơ lắm, dùng cái bướng bỉnh đấu với tôi thì anh không thể thắng đâu. Tôi không muốn nói nhiều, nếu anh còn cứng đầu không nghe thì gia đình họ Vương sẽ không sống yên thân đâu !

-Mẹ !?

-Anh phải hiểu tôi đã nói được là làm được. Nhà họ Vương có tiếp tục sống được trên đất Sài Gòn này hay không, tất cả chỉ dựa vào một câu nói của anh !

Ánh mắt mẹ nhìn tôi lạnh lùng như khi bà nhìn các đối thủ làm ăn của bà, tôi biết bà sẽ làm thật. Phải làm sao đây, tôi không hề muốn xa tiểu Thiên. Nhưng tôi không muốn vì tôi mà tiểu Thiên phải sống xa quê hương và bạn bè. Cái tôi muốn chỉ là mãi mãi được nhìn thấy nụ cười vui vẻ của tiểu Thiên. Tôi mở mắt ra quay sang đối mặt với mẹ, tôi đã có quyết định.

-Thế nào rồi, anh suy nghĩ xong chưa ?

-Con sẽ theo mẹ về nhà, nhưng xin mẹ hãy tha cho gia đình họ Vương !

-Chỉ cần anh quay về nhà, tôi không cần đụng đến họ làm gì !

Nhìn nụ cười của mẹ tôi biết mình còn quá non nớt, tôi vĩnh viễn không thể nào thắng được bà. Một tháng ở nhà tôi như mất dần đi sức sống, tôi rất nhớ tiểu Thiên. Không biết giờ này nhóc đang làm gì, đã hết bệnh chưa, nhóc có nhớ đến tôi không.
Ngày đính hôn, tôi như hình nhân để mặc cho người ta sắp xếp. Tôi không nhìn cô vợ sắp cưới của tôi đến một lần, vì nó không có ý nghĩa gì. Với tôi chỉ có một cô dâu duy nhất đó là tiểu Thiên, ngoài nhóc ra thì ai là cô dâu với tôi đều không quan trọng. Khi tôi đứng trên sân khấu lơ mơ như người còn mơ ngủ, một giọng nói đã đánh thức tôi khỏi giấc mơ.

-Trịnh Uy Phong, nếu anh yêu tôi thì mau cùng tôi về nhà !!!

Là nhóc đứng trước mặt tôi, có phải tôi đang mơ không. Chứ nhóc không đời nào chịu mặc váy , đúng là tôi mong nhóc quá nên bị ảo giác rồi. Nhưng giọng nhóc hét lên làm tai tôi đau điếng, vậy là nhóc có thật, không phải tôi nằm mơ. Mà sao nhóc ở đây, trong buổi tiệc này. Nhóc đến vì tôi chăng, nhưng chẳng phải nhóc luôn miệng bảo rất ghét tôi sao. Thật không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa, tôi đang mãi suy nghĩ thì gịong nhóc khiến tôi bừng tỉnh.

-Phong, anh có phải là đàn ông không hả ! Đứng đực ra đó làm gì !? Còn không mau cứu tôi !!!

Nhìn thấy mấy tên khốn dám ôm tiểu Thiên máu nóng tôi bốc lên cao, cả tôi đây còn chưa được ôm tiểu thiên vậy mà bọn chúng dám. Tôi lao vào đá bay đám đỉa đeo chân hạc, thừa cơ hội tôi ôm eo nhóc luôn. Eo nhóc sao nhỏ như thế nhỉ, tôi ôm thật đã tay. Giờ không phải lúc mơ màng, tôi quay sang ba. mẹ nói chuyện tình của tôi với nhóc. Lúc đầu mẹ phản đối, ba ưng thuận. Sau đổi ngược lại ba phản đối, mẹ ủng hộ. Rồi tình hình cứ lôn xộn cả lên, không hiểu sao kết quả cuối cùng là tôi đính hôn với nhóc. Tuyệt vời, may mắn không biết từ đâu đổ cái ào xuống người tôi. Quá vui mừng tôi thừa cơ định hôn trộm vào má nhóc, ai dè nhóc quay mặt lại thế là trúng ngay môi. Mà thôi, lỡ rồi thì hôn luôn vậy, ngu sao bỏ ra. Mà sao người nhóc thơm quá, không biết môi nhóc thoa gì mà ngọt ngào thế. Bên tai tôi nghe loáng thoáng Tường Vy nói với Linh.

-Tao đã biết trước sẽ có màn này mà, nên mới thoa son mùi mật ong cho tiểu Thiên !

-Lần sau chúng ta thử loại son mới mùi khác và váy áo mùa hè cho tiểu Thiên nhé !

-Hay đó !

Chà, liên minh ác quỷ đã thành lập, sau này tiểu Thiên sẽ khổ lắm đây. Một cuộc nói chuyện khác lọt vào tai tôi, là Thọ nói với John.

-John có mang theo máy ảnh không ? Tui để quên ở nhà rồi !

-Có đây, nhưng Thọ cần làm gì ?

-Thì chụp mấy cảnh này mai đem vào trường bán, kiếm được cả mấy thúng tiền đó John !

-Vậy có cần máy quay luôn không ?

-Có thì càng tốt, tui lo chụp hình còn John lo quay phim nhé !

-Làm từ nãy giờ rồi!

Bên này cũng có nhóm nhiếp ảnh mini rồi. Mãi lo nghe ngóng, tôi quên mất mình còn đang hôn tiểu Thiên chưa chịu buông. Kết quả là, vì thiếu dưỡng khí nên nhóc ngất xỉu tại chỗ. Chậc, sau này phải huấn luyện cho nhóc quen dần mới được.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World