CUNG ĐÀN TÌNH YÊU (Chaps 10)

Chaps 10
Hiện giờ tiểu Thiên tôi đang rất bực mình và mệt mỏi, tất cả chỉ tại hôm tắm biển đó mà giờ tôi phải nằm liệt giường vì sốt. Người đầy mồ hôi, nghẹt mũi không thở được, trên mặt tôi hiện rõ chữ’đến gần là chết chắc’. Tôi đã muốn ngủ cho yên thân rồi mà có được đâu, đang mơ màng sắp ngủ thì tôi giật mình tỉnh dậy bởi tiếng la hét. Ngồi dậy với cái đầu nhức như búa bổ, tôi chống tay men theo bờ tường đi xuống. Người nào dám quấy rầy giấc ngủ của tiểu Thiên này chắc đã chán sống rồi.

-Không! Con không về đâu !!!

-Anh định ở lì nhà người ta đến bao giờ hả !? Mau theo tôi về !!!

- Con sẽ ở lại đây, mẹ muốn thì về một mình đi !

-Nói nhẹ không nghe. Tất cả bắt nó cho ta !!!

-Dạ, bà chủ !

Một đám người mặc đồ đen xúm lại kéo hắn đi, hắn vừa la hét vừa nắm chặt ghế sofa không chịu buông. Đến nước này tôi không thể đứng yên nhìn hắn phá hỏng chiếc ghế yêu thích của tôi được, và tôi muốn giải quyết nhanh chuyện này để sớm được đi ngủ. Tôi bước từng bước nặng nhọc xuống từng bậc thang, đến trước mặt người phụ nữ phục sức sang trọng mang đầy vẻ áp đảo người khác. Tôi mệt nhọc nói.

-Xin hỏi, bác là mẹ của Trịnh Uy Phong ?

-Còn cậu là…?

-Cháu là con của chủ nhà này !

-Con trai tôi đã làm phiền cậu nhiều !

-Không có gì đâu bác. Giờ anh Phong đang kích động, hay bữa khác bác hãy đến thuyết phục anh ta !

-Chuyện nhà tôi không cần cậu xen vào, hôm nay tôi quyết bắt nó về nhà !

Tôi bực lắm rồi nha, tôi nói chuyện đàng hoàng mà người ta trả lời tôi kiểu đó à. Mệt lắm rồi, giờ chỉ muốn ngủ, không muốn nói nhiều nữa. Tôi nhìn thẳng vào mặt bà ta, nói rõ từng chữ.

-Bây giờ mời bác ra khỏi nhà cháu ngay, nếu không cháu phải nhờ cảnh sát giúp đỡ !

-Cậu dám !?

Bà ta trừng mắt nhìn tôi, tôi lấy điện thoại ra như chứng minh tôi dám làm. Bà ta sa sầm nét mặt, nghiến răng sai đám bảo vệ đi ra xe. Trước khi đi bà ta còn buông một câu đe doạ.

-Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu !

-Không tiễn !

Tôi đóng sầm cửa lại, cuối cùng cũng được ngủ rồi. Nhưng tôi vừa vào nhà thì thấy đang ngồi co ro sau ghế sofa, không lẽ hắn lớn rồi mà còn sợ mẹ à. Mà cũng phải, mẹ hắn nhìn thật đáng sợ mà. Thấy hắn cũng tội nghiệp, nên tôi lại gần hắn xoa đầu như cún con.

-Này, anh sao rồi ? Bà ta đã đi rồi đó !

-Tiểu thiên !

Hắn ôm chầm lấy tôi như thấy phao cứu sinh, vai hắn đang run lên. Thật ra hắn đã gặp chuyện gì chứ. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi, có ngày kẻ cao ngạo như hắn lại sợ một điều gì đó. Bị hắn ôm tôi cũng thấy hơi kỳ kỳ, nhưng không nỡ đẩy hắn ra nên đành chịu trận. Hắn bắt đầu kể lể tâm sự.

-Mẹ anh là người độc đoán, từ nhỏ bà đã huấn luyện anh thành người kế thừa rất nghiêm khắc. Mỗi lần anh mắc lỗi bà không bao giờ đánh mắng anh, bà chỉ trút giận lên thứ anh yêu quí, dù đó là người hay vật. Tuổi thơ của anh không được vui chơi như những đứa trẻ bình thường khác, thế giới của anh chỉ có những con số và người lớn vây quanh. Nhiều lúc anh không muốn làm con rối cho mẹ nữa, nhưng anh lại sợ bà sẽ cướp đi người anh yêu quí. Anh không dám chống lại bà, rồi trong lúc hoang mang đó anh đã gặp được em. Em đã cho anh biết thế nào là cảm giác ấm áp của gia đình !

Hắn nói liên hồi không nghỉ lấy hơi, tôi nghe câu được câu mất. Nói chung là hắn có tuổi thơ đáng thương, không rỗng óc như mấy tên công tử khác. Mà người càng giàu thì càng có nhiều rắc rối, tự nhiên tôi thấy thương hại hắn. Gia đình tôi chỉ thuộc trung lưu nhưng luôn yêu quí, quan tâm lẫn nhau. Dù sự quan tâm đó có chút thái quá. Sau một hồi kể lể hai tiếng đồng hồ . Bỏ mặc tôi với cái chân tê cứng, hắn cứ lăn quay ra ngủ, gối đầu trên đùi tôi. Sao có chuyện ngược đời vậy nè, tôi là người bệnh mà, cớ gì tôi phải chăm sóc cho hắn chớ. Mà thôi để yên như vậy cũng hay hay.

Hôm sau tôi vẫn ở nhà vì còn mệt, phải nói gãy lưỡi hắn mới chịu đi học. Hắn vừa đi là tôi phóng lên phòng ngủ tiếp. Trời sụp tối, khi tôi tỉnh dậy đã 9 giờ tối. Bước xuống nhà, tất cả vẫn tối thui, hắn còn chưa về sao. Đã quen việc hắn về trễ nên tôi không lo lắng lắm. Nhưng trưa hôm sau hắn vẫn không về, tôi không gọi điện cho hắn được, lòng tôi nóng như lửa đốt.

-Dám đi nguyên đêm mà không nói tiếng nào, Trịnh Uy Phong. Anh về thì biết tay tôi !!!

Lần này tôi không cầm chảo nữa mà chơi luôn cái mâm, thời gian càng trôi qua cơn giận trong tôi càng giảm. Thay vào đó là nỗi lo lắng ngày càng tăng cao, tôi gọi cho Thọ nhờ nó xem giùm hắn có ở trường không.

-Hôm qua tan học tao có thấy anh Phong đi về, còn hôm nay thì không thấy. Có chuyện gì xảy ra à ?

Tôi cúp máy ngang, vậy là hắn không ở trường. Có nghĩa là hắn mất tích gần một ngày, khắp người tôi run rẩy bởi ý nghĩ hắn bị mất tích. Tôi run run tay bấm số phone của Duy Linh, tiếng chuông càng kéo dài càng làm tôi thêm lo sợ.

-Alô ?

-Linh, là tiểu Thiên đây !

-Tiểu Thiên à, có chuyện gì sao ?

-Linh có biết Phong ở đâu không ?

-Anh hai ở chung với Thiên mà, Thiên phải là người biết rõ nhất chứ ?

-Phong…từ sáng hôm qua đi học rồi không thấy trở về nữa !

-Thiên nói sao !?

-Thiên giờ lo lắm, lỡ Phong gặp chuyện gì…!

-Thiên bình tĩnh đã ! Giờ Linh sẽ đi điều tra việc này, Thiên cứ ở nhà chờ tin. Nhớ đừng đi đâu !

-Nhưng Thiên cũng muốn cùng tìm…!!

Duy Linh đã cúp máy ngang, tôi bồn chồn cứ đi lại trong nhà không ngồi yên một chỗ được. Đến chiều khi nắng tắt thì chuông cửa reo vang, tôi lật đật chạy ra mở cửa. Dù tôi biết là không thể nhưng vẫn mong người đứng ở cửa là hắn, và tôi phải một phen thất vọng. Đứng ở cửa không phải là dáng người cao lớn của hắn mà là Tường Vy, Thọ, Duy Linh, John. Sau khi mọi người ngồi vào ghế với cốc nước trên tay, tôi mới nêu ra thắc mắc.

-Sao Tường Vy và Thọ cũng đến đây !?

-Phải nhờ Thọ giúp một tay mới nắm chính xác thông tin được, mà nhờ Thọ thì tất nhiên Tường Vy phải biểt !

-Theo điều tra thì anh Phong bị bắt về nhà, một tháng sau sẽ làm lễ đính hôn với con gái tđại tư sản họ Lâm !

-Vậy chúng ta phải làm sao cứu Phong ? Không lẽ để mặc mọi chuyện xảy ra sao !?

-Trên đường tới đây tôi đã nghĩ kỹ rồi, trước tiên chúng ta phải có tấm thiệp mời của bữa tiệc !

-Phần này để tớ lo cho !_Tường Vy lên tiếng

-Tốt, chúng ta chỉ cần trà trộn vào khách mới là xong ! Thọ với John lo thu thập thêm tin tức, còn tôi sẽ về nhà xem tình hình ra sao !

-Vậy còn tôi sẽ làm gì ?

Tôi vừa nói xong thì cả đám quay lại, Thọ, Tường Vy, Duy Linh nhìn tôi cười gian. Nhìn nụ cười đó tôi chợt nhớ đến hắn, thế nên tôi quên mất phòng bị ba con ác quỷ này.

-À phải, tiểu Thiên sẽ làm gì nhỉ. Hôm trước mẹ tôi đến nhà, chắc bà đã thấy mặt tiểu Thiên rồi ha ?

-Ừ, mà còn là ấn tượng sâu sắc nữa !

Tôi thành thật trả lời, ba con quỷ kia càng cười toét miệng rộng hơn. Sao tôi thấy sờ sợ., thằng Thọ chép miệng nói.

-Mày bị biết mặt rồi, tao sợ cả bọn chưa tới cổng thì đã bị đá ra ngoài rồi !

-Vậy giờ làm sao !?

-Chỉ có một cách…!

-Cách gì ?

-Mày phải cải trang !

Tôi nhìn ba đứa nó dò xét, hình như tụi nó đang cười thân thiện mà sao tôi thấy có mùi lừa ở đây vậy ta. Tôi nghĩ tốt hơn là đừng dính tới tụi này kẻo nguy hiểm tính mạng.

-Thôi, tao ở nhà chờ tin !

-Đâu có được tiểu Thiên ! Chúng ta là một nhóm mà, sao nỡ để tiểu Thiên ở nhà một mình cô đơn chớ !

Nhỏ Tường Vy ngọt ngào nói, thà tụi nó bỏ tôi lại một mình còn tốt hơn. Giờ tôi đã lọt vào bẫy của tụi nó rồi, có kháng cự cũng chỉ mất thời gian mà thôi. Thở dài, tôi nói.

-Tuỳ mọi người vậy !

-Hoan hô !

Đám ác nhân reo hò đầy khoái trá, tại tôi ngu tự chui đầu vào bẫy thôi, mà tôi quên hỏi một chuyện quan trọng. Tôi níu áo John lại trước khi cậu ta theo đám kia đi mất.

-Mà hôm đó tôi phải cải trang thành gì !?

-Cái này…!

-Bí mật, tới hôm đó tiểu Thiên sẽ biết !

Linh bay tới bịt mồm John lại, xong tất cả kéo nhau ra về. Lại còn bày trò bí mật nữa chứ, đúng là rảnh quá mà. Tôi lắc đầu đóng cửa lại, khoảnh khắc cánh cửa khép lại ngăn cách với thế giới bên ngoài, tôi chợt thấy ngôi nhà sao trống rỗng cô đơn quá. Sao thế nhỉ, chỉ là thiếu đi hắn thôi mà, chỉ là tôi trở lại cuộc sống trước đây thôi, một mình. Tất cả chỉ trở lại như cũ nhưng tại sao tôi thấy nó không giống như trước đây nữa. Chỉ là vắng hắn thôi, mà sao tất cả như đổi khác. Tôi đối với Phong là gì. Tình cảm đó không như tôi đối với ba,mẹ, hay Thọ, Tường Vy và những người khác. Nó quá phức tạp để tôi có thể định nghĩa rõ ràng, cảm giác vừa có chút khó chịu nhưng không muốn rời ra. Đôi lúc vì hắn mà rơi lệ, có hắn ở bên cảm giác an toàn như được che chở. Đây là cảm giác gì, tôi thật sự không hiểu. Tôi quay lên lầu vào phòng định ngủ, nhưng không hiểu sao tôi lại mở cửa phòng của hắn. Úp mặt vào tấm dra, chiếc giường có mùi của hắn. Mi mắt tôi bắt đầu sụp xuống, mấy ngày nay có nhiều chuyện xảy ra khiến tôi thấy mệt mỏi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, giấc mơ có hắn.

Sáng sớm tôi bị đánh thức bởi ánh nắng hắt qua khung cửa sổ, tôi vươn vai ngồi dậy. Sau một đêm ngủ, tôi cảm thấy tỉnh táo hẳn ra. Bước xuống lầu, tôi lên tiếng như thường lệ.

-Phong, hôm nay anh muốn ăn gì ?

Ngay lập tức tôi thấy mình thật ngớ ngẩn, hắn có ở đây đâu mà tôi hỏi. Nhìn vào chiếc ghế hắn thường ngồi giờ đây chỉ là một khoảng không, tôi cảm thấy hụt hẫng trong lòng.

-Trịnh Uy Phong, đồ đáng ghét. Mau trở về đi !!!

Và tôi bật khóc, lại nữa rồi. Chỉ cần việc gì liên quan đến hắn là tôi dễ nổi giận, mau nước mắt. Hắn là ai mà dám thay đổi con người tiểu Thiên này chỉ trong một thời gian ngắn chứ. Tôi cứ tưởng khóc ra lòng sẽ nhẹ bớt nhưng tại sao càng khóc tôi càng cảm thấy trống rỗng. Chỉ thiếu đi một người mà sao thế giới nhỏ bé của tôi trở nên lạnh lẽo, im lặng đến tĩnh mịch. Từ ngày hắn đi, tôi không có đêm nào ngủ được ngon giấc. Cứ hay giật mình vào nửa đêm vì tưởng tiếng mở cửa hắn trở về. Chỉ sau vài tuần mà tôi tiều tuỵ đến nỗi Tường Vy phải thốt lên.

-Tiểu Thiên, mày dạo này làm sao vậy ? Tao thấy tinh thần mày không được ổn định lắm !

-Tao vẫn bình thường mà, có làm sao đâu !

Tôi mỉm cười yếu ớt nói với nhỏ, quả thật cơ thể tôi rất mệt mỏi. Nhưng không hiểu sao đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường, không hề buồn ngủ. Thọ lo lắng nhìn tôi, nhỏ Tường Vy áp hai tay lên mặt tôi. Ngắm tôi một lúc rồi nhỏ phán.

-Mày chạy vô nhà tắm soi gương đi, mắt thì thâm quần, mặt thì hốc hác. Cái bản mặt mày bây giờ ai yếu tim mà nhìn là khỏi tốn tiền mua phim ma về coi, đứng tim đứt bóng luôn ! Mày đang tự hành hạ sức khoẻ của mày đó, có biết không hả !?

-Mày nói quá rồi đó !

-Tiểu Thiên, Tường Vy nói đúng đó. Mày tiều tuỵ quá, nếu có gì thì hãy nói ra với bọn tao, đừng giữ trong lòng cho sinh bệnh. Chẳng lẽ tụi tao không đáng để mày tâm sự sao !?

-Hai đứa mày đừng nói vậy, tao xem tụi mày là người bạn tao tin tưởng nhất !

-Vậy hãy nói cho tụi tao biết tại sao mày bị mất ngủ hả !?

-Không phải tao không muốn ngủ, chỉ là tao không ngủ được. Tao sợ bất thình lình Phong về tao sẽ không hay biết !

Tưòng Vy nhìn tôi sững sờ, gương mặt nhỏ lộ vẻ đau lòng. Nhỏ úp mặt vào vai áo Thọ, khắp người run rẩy như cố kìm nén tiếng khóc. Thằng Thọ cũng nhăn mặt lại như cố ngăn cảm xúc, tôi nhìn mà cảm động về tình bạn tốt đẹp của hai đứa nó dành cho tôi. Hoá ra trước đây tôi đã trách lầm tụi nó, đúng là hoạn nạn mới biết chân tình. Rồi người nhỏ ngày càng run dữ dội, mặt thằng Thọ cũng nhăn lại như bị táo bón. Cuối cùng khi đã đến mức cực hạn, một tràng cười như pháo nổ vang khắp căn tin.

-Ha ha ha ha !!!

-Há há há há !!!

Hai đứa nó cười như điên làm mọi người quay lại nhìn chúng tôi, hình như nghĩ bọn tôi chắc trốn từ bệnh viện nào đó ra. Tôi xấu hổ kéo hai đứa nó ngồi xuống, chờ hai đứa dứt cơn cười tôi mới nhăn nhó hỏi.

-Tụi mày cười gì mà như điên thế hả !?

-Phụt…!

-Thôi nha ! Nói chuyện đàng hoàng, không được cười nữa !!!

Thấy hai đứa nó lại sắp cười tôi liền lên tiếng chặn họng trước, nhỏ Tường Vy quẹt nước mắt nói với tôi.

-Tao không ngờ mày ngốc đến vậy !

-Có ngốc cũng phải chừa cho người khác một ít chứ, sao mày tham ôm trọn gói luôn vậy !?

-Đủ rồi nha ! Tự nhiên tụi mày chửi tao ngốc là sao hả !

-Mày không hiểu thiệt hay là giả vờ hả !?

Thằng Thọ lộ vẻ bực mình, tôi giương cặp mắt thỏ ngây thơ đáng yêu nhìn nó nói.

-Tao mà biết thì hỏi tụi mày làm gì, để bị chửi là ngu chớ !

-Tình trạng của mày hiện giờ là đang tương tư anh Phong đó !

-Ha ha ha! Mày đủ rồi nha Tường Vy. Giờ này mà mày còn có tâm trạng nhắc đến chuyện nhảm nhí đó hả !!!

-Ngu !!!

-Ui da !!!

Nhỏ cú tôi một cú muốn lủng sọ dừa, con này mạnh như rôbô, nó mà mạnh tay thêm chút nữa chắc tôi sớm được thăng thiên rồi. Tôi xoa chỗ bị đánh giờ đã mọc lên trái cóc, nhăn mặt hỏi

-Mày điên rồi hả, tự dưng đánh tao !?

-Tao mệt mày lắm rồi nha !

-Mày mệt thì đi ngủ đi !

-Mày… !!!

-Ấy, mày đừng nóng, nó đã ngu rồi mày đánh thêm nữa thì nó càng lú thôi. Để tao giải thích cho nó hiểu !

-Giao cho mày đó, tao nói một hồi chắc có án mạng xảy ra !

- Tiểu Thiên mày coi bao nhiêu cái manga yaoi rồi mà còn không hiểu hả ! Mày thử so sánh tình cảm của mày với anh Phong, trong mấy cái manga yaoi được gọi là gì !

-Chờ chút, để tao suy nghĩ !

Trước bộ mặt ác quỷ dầu cù là của nhỏ, tôi run rẩy thầm so sánh mọi chuyện. Trong mấy cái manga thì khi tôi đau lòng vì ai đó, cười khóc vì ai đó, nổi ghen với ai đứng gần người đó, xa thì nhớ gần thì thấy ghét. Đáp án là

-Tao đang yêu !?

-Bingo!!!

-Cuối cùng mày đã hiểu !

-Mày đã trưởng thành rồi !

Hai đứa nó ôm nhau khóc làm như tôi vừa phát hiện ra việc gì đó lớn lao lắm vậy. Thế ra tôi yêu hắn à, nghĩ lại cũng đúng sao tôi không nhận ra sớm hơn nhỉ. Chẳng trách bị chửi là ngu. Hờ, tiểu Thiên này chỉ là chậm hiểu một tí thôi. Hãy chờ đi Phong, khi tiểu Thiên này biết mình thích gì thì không ai thoát khỏi tay tôi đâu. Hình như tôi đang cười kiểu đen tối như bao người khác thì phải, thế là ngày hôm nay tiểu Thiên tôi đã lớn.

-Hê, tiểu Thiên mày lại thả hồn đi đâu nữa rồi

-Kệ nó đi, người đang yêu thì hay điên điên vậy đó mày !

-Cũng phải, tụi mình đi ăn đi Thọ !

-Thì đi. Nhìn nó ngồi cười một mình, tao cũng thấy gai người quá !

Thoáng chốc đã tới ngày Phong đính hôn, cả bọn tụ tập tại nhà tôi. Không biết nhỏ Tường Vy xoay ở đâu ra bốn tấm thiệp mời, chỉ một tấm thiệp bán ra cũng được mấy triệu bạc rồi. Duy Linh lên tiếng chỉ huy.

- Khi vào đó mọi người cứ tuỳ ý hành động, cốt sao phá tan buổi tiệc đó là được !

-Đồng ý !!!

-Giờ chúng ta lo chuyện khác quan trọng hơn !

-Chuyện gì vậy, Linh ?

-Kế hoạch ‘cậu bé lọ lem’ !

Tôi giật bắn người khi Duy Linh và Tường Vy tiến lại tôi với gương mặt vô cùng đáng sợ, hai ác quỷ lôi tôi lên lầu mặc cho tôi than khóc van xin. Thọ và John nhìn tôi đầy cảm thông, hai đứa nó làm dấu thánh, nhắm mắt cầu nguyện cho tôi không bị ác quỷ ăn thịt.

-Á, đau !

-Ráng chịu chút xíu đi !

-Linh mày nhìn nè, chỗ này của tiểu Thiên mềm thiệt tao muốn cắn quá đi !

-Đừng có rờ vô chỗ ‘quý’ đó, nhỏ kia !

-Nhấc chân cao chút nữa đi tiểu Thiên !

-Tao hết sức rồi !

-Mày thấp quá tao khó ‘làm việc’ lắm !

-Ngừng lại đi ! Tao sợ đau lắm !!!

-Ráng đi, chỉ đau lúc mới đầu hà, chút nữa hết đau ngay. Bảo đảm mày sẽ khoái !

-Không ! Á á á !!! Đau quá đi !!!

-Mày mệt rồi Linh, để tao thế chỗ cho !

-Tao chịu hết nổi rồi, bỏ chân xuống được chưa !?

-Ráng chút nữa đi, tao sắp xong rồi ! Bỏ giữa chừng khó chịu lắm !

Xen giữa đoạn đối thoại là những tiếng thở gấp gáp, dưới lầu có hai xác chết nằm xải lai vì cháy máu mũi quá nhiều.

Một lúc sau, xuất hiện ở cầu thang là mái tóc đen dài tha thướt. Bộ váy hồng nhạt xoè như cánh hoa, hàng mi giả cong cong, mỗi bước chân uyển chuyển như rắn lượn. Hai thằng kia nhìn tôi rồi đơ người ra, hả họng làm bãi đáp cho mấy con ruồi. Duy Linh phải đùng đùng đi xuống, tát cho John mấy cái nó mới tỉnh ra. Nhỏ Tường Vy hý hửng chạy lại chỗ thằng Thọ, định bắt chước giống Linh. Nhưng xui cho nhỏ và may cho thằng kia, nó kịp tỉnh ra để né bàn tay của con này, khi chỉ còn cách nó một khoảng cách tựa sợi dây điện. Tưòng Vy kiêu hãnh nói.

-Thấy tiểu Thiên ra sao hả ?

-Đẹp hết chỗ chê !

-Chuyện. Tao với Linh ra tay thì gạo xay ra cám !

-Nhưng tao có vài thắc mắc !

-Gì hả Thọ ?

-Tụi mày làm gì mà tiểu Thiên la đau, rồi còn ‘muốn cắn’,’ đừng sờ chỗ quý’ là sao ?

-Tiểu Thiên nó là con trai mà da mịn như em bé, không có một hột mụn. Tao thấy má nó phúng phính nên nói muốn cắn, nó mới bảo má là mama không cho tao sờ vào !

-Còn câu này là sao ‘nhấc cao chân lên thấp quá tao khó làm việc lắm’ rồi sau đó tiểu Thiên rú lên oai oái !

-Tụi tao cạo lông chân cho nó, chứ mặc váy mà thấy cỏ không coi sao được hả mày !

-Vậy tất cả lời nói nãy giờ chỉ là để trang điểm thôi sao ?

-Chứ mày nghĩ còn gì khác !?

-Thì…đâu có gì !

-Sao tao nghi quá, hay là mày nghĩ chuyện gì đen tối phải không !?

-Đâu có ! Thôi mau ra xe đi, sắp trễ rồi !

Thọ đánh trống lảng đẩy cả bọn ra xe, tôi dám cá nó có nghĩ chuyện đen tối nên mới có tật giật mình. Khi chúng tôi tới hội trường đã có khá đông khách mời, toàn là những nghệ sỹ nổi tiếng. Hay là những ông tai to mặt lớn, cả bọn tách ra đi riêng. Linh và John thì đi chào hỏi người quen. Thọ và Tường Vy, khỏi nói cũng biết tụi nó đi đâu. Hai đứa dùng tia mắt tìm trai đẹp mức độ siêu cấp quét khắp hội trưòng, khi tìm ra con mồi thì cùng nhau tung tăng chạy tới. Bảo đảm tụi nó quên mất mục đích tới đây là gì rồi. Còn tôi thì đang ra sức ăn lấy ăn để, của miễn phí tội gì không ăn. Bực mình ghê, tôi đang ăn mà mấy ông già dê, tụi công tử bột cứ bu quanh tôi ngày càng đông. Đến lúc tôi chịu hết nổi, định cho đám ruồi một trận thì đèn bỗng phụt tắt. Ánh sáng từ sân khấu tập trung vào người MC. Gã thắt chiếc nơ to đùng ở cổ màu vàng, áo khoác màu hồng mặc quần màu đỏ, trông lố bịch hết sức

-Kính thưa quý vị quan khách, xin cảm ơn tất cả đã bỏ thời gian đến tham dự buổi lễ đính hôn của cậu chủ tập đoàn Trịnh Huy, anh Trịnh Uy Phong. Và con gái của nhà đại tư sản họ Lâm, cô Lâm nhã ! Giờ tôi xin nhường lời lại cho đôi tân giai nhân !

Hắn bước lên sân khấu với bộ dạng vô cùng thiểu não, theo sau là cô gái họ Lâm. Cô ta không đẹp bằng tôi, cô ta đứng cười nhìn thật là vô duyên hết chỗ nói. Mọi người vỗ tay rầm rộ như xem buổi trình diễn của ngôi sao. Ngay lúc này tôi biết mình nên làm gì, vội ăn sạch dĩa đồ ăn. Tôi lách qua mọi người theo hình zic zắc, chẳng mấy chốc đã áp sát gần sân khấu. Tôi phi lên như khinh công trong phim kiếm hiệp, và nhẹ nhàng đáp xuống, mặt của gã MC. Tôi phủi áo, à không, phủi váy đứng dậy. Đạp lên tên MC đang hấp hối để tiến về phía hắn, hắn đứng đó bất động nhìn tôi đầy kinh ngạc. Tôi hít một hơi dài để lấy trớn, xong hét vào mặt hắn.

-Trịnh Uy Phong, nếu anh yêu tôi thì mau về cùng tôi về nhà !!!

Mọi người bị bất ngờ nên đứng sững ra nhìn, xui xẻo là mẹ hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà ta la toáng lên.

-Người đâu ! Mau lôi con nhỏ điên này xuống !

Vài chục tên vệ sỹ xúm lại lôi tôi xuống sân khấu, còn hắn vẫn đứng hình ở đó. Tôi đã dùng hết mọi thế võ quằn quại như cắn, cào, cạp, tay trái đá, tay phải giật chỏ. Chân trái lên gối, chân phải đạp như vịt. Nhưng tôi sức yếu thế cô nên nhanh chóng bị túm, lấy hết đường cục cựa. Tôi tức tối hét lên.

-Phong, anh có phải là đàn ông không hả ! Đứng đực ra đó làm gì !? Còn không mau cứu tôi !!!

Nghe tôi hét hắn như tỉnh trí ra, lao tới đá bay đám vệ sĩ như đá bay châu chấu. Hắn diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân cực đẹp mắt, như muốn phục vụ thêm khán giả hắn ôm tôi xoay một vòng rồi mới chịu đáp xuống. Hắn quay qua bên trái sân khấu nói với ba, mẹ hắn.

-Thưa ba mẹ, con sẽ kế thừa tập đoàn nhà mình, nhưng hãy cho con được tự do quyết định tương lai của mình. Từ nhỏ đến giờ con chưa bao giờ làm trái ý ba mẹ, hay đòi hỏi bất cứ điều gì. Giờ con chỉ xin ba mẹ cho con được sống bên người con yêu suốt đời !

-Không được, mẹ không cho phép !

-Bà im đi. Phong, ba ủng hộ con. Hãy tự mình tạo dựng tương lai của riêng con !

-Con cám ơn ba !

-Chà, đây là cô bé mà con yêu hả, dễ thương quá. Thằng con của bác quen được cháu là phúc của nó, cháu là con gái mà dám một mình xông lên sân khấu bác rất thích sự dũng cảm của cháu !

-Thưa bác con…!

-Ba lầm rồi, tiểu Thiên là con trai đấy ạ !

-Cái gì !?

Tôi xấu hổ muốn độn thổ, mặt cứ đỏ lên như trái ớt. Mà hình như lúc nãy ba mẹ hắn la lên cùng lúc nhưng biểu hiện thì khác nhau. Ba hắn mặt tái xanh, run run lùi lại. Còn mẹ hắn hình như đang cười với vẻ mặt thích thú, chắc tôi nhìn lầm rồi. Không thể tưởng tượng nổi một người như bà ấy lại cười, mà còn cười với tôi nữa chứ. Nhưng hình như tôi không bị ảo giác, vì bây giờ bà đang xáp lại gần nắm lấy tay tôi.

-Cháu tên tiểu Thiên phải không ? Hình như bác có gặp cháu một lần lúc đi bắt thằng Phong về ! Nếu nói sớm hai đứa yêu nhau thì bác đã không chia rẽ uyên ương rồi !

-Ba không cho phép chuyện này, cả hai chia tay ngay !

-Ông im miệng ! Không phải lúc nãy ông nói hết sức ủng hộ thằng Phong hay sao ? Ông còn mắng tôi nữa chứ !

-Nhưng chuyện này khác, tôi lúc đó không…!

-Không có gì khác hết ! Người lớn nói ra một lời thì không được nuốt lại !

-Nhưng tôi…!

Thế là sân khấu nhường lại cho vở kịch vợ chồng uýnh nhau, tôi quay sang thắc mắc với hắn vì sao mẹ hắn thay đổi thái độ. Bà niềm nở với tôi hơn lúc trước. Hắn cúi xuống ghé vào tai tôi thì thầm.

-Mẹ anh mê thể loại boys love lắm, đám cưới John, Linh do mẹ anh bỏ hết công việc đứng ra tổ chức đấy !

Thì ra là thế, người nhà hắn ai cũng quái dị nhiều kiểu ha. Tuy ba mẹ tôi cũng bị chứng yêu con quá mức, nhưng so với hắn chắc tôi hạnh phúc hơn. Một hồi sau khi phân rõ thắng bại, hình như bác gái thắng, còn bác trai đã được đưa đi trên chiếc xe có đèn màu đỏ với dấu chữ thập. Bác gái tươi cười nói với tôi.

-Sẵn bữa tiệc này sao hai đứa không đính hôn luôn cho rồi !

Gì, bảo tôi đính hôn với hắn. Tuy tôi có thích hắn nhưng tôi vẫn còn muốn long nhong chơi, chưa muốn bị hắn trói buộc. Với lại gia nhập vào gia đình này chắc tôi điên sớm quá, tôi cố nở nụ cười nuối tiếc, nói với bác gái.

-Chuyện này quá hệ trọng, cháu phải hỏi ý ba, mẹ. Mà ba mẹ cháu ít khi về nhà nên chắc chuyện này sẽ tạm hoãn vô thời hạn. Cháu cũng thấy tiếc lắm…!

-Nhận lời đi tiểu Thiên ! Ba mẹ đồng ý cả hai tay !!!

Tiếng ai nghe quen quá, tôi nhìn xuống thì thấy ba đứng ôm mẹ đang chậm nước mắt, y như cảnh gả con trong phim. Ba mẹ đi suốt một năm chẳng thấy mặt quá ba lần, thế mà giờ sao lại xuất hiện vào lúc không cần thiết thế này chứ. Tôi méo miệng định quay sang phàn nàn với hắn, thì dính ngay chóc một nụ hôn. Không phải là mém hôn như lúc ở bãi biển mà là nụ hôn thật sự, một nụ hôn rất dài, rất sâu và cũng rất ngọt ngào. Ánh đèn chụp ảnh loé lên liên tục đưa tôi về hiện tại. Hết thật rồi, giờ thì chẳng khác nào tuyên bố tôi là vị hôn thê của hắn. Quá nhiều cảm xúc hỗn loạn trong tôi, và tôi đã ngất xỉu ngay tại sân khấu.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World