Chap 39:
Kể từ khi nghe những lời nói của Cát Linh đến giờ,tâm trạng của tôi luôn mang một nỗi lo lắng!!!Tôi sợ những điều nói của Cát Linh sẽ thành sự thật!!!Vì tôi biết,tôi đang “thích”một người mà tôi cho rằng giữa hai chúng tôi sẽ không có kết quả tốt đẹp!!!
“Nè………”
“Hả???”,tôi đã quên mất hắn đang cùng tôi đi vào lớp!!!
“Sao từ hôm qua đến giờ tui thấy bạn cứ như người mất hồn vậy???Có chuyện gì sao???”,hắn thắc mắc.
“Làm gì có………tui chỉ không biết nói gì với bạn nên mới im lặng thôi!!!”
“Vậy mà làm tui cứ tưởng bạn có chuyện gì chứ!!!”
Chẳng lẽ tôi lại nói với hắn rằng điều tôi đang lo nghĩ nhiều nhất chính là tình cảm của tôi dành cho hắn???Và liệu khi tôi nói ra thì hắn có chấp nhận hay không???
“Thắng nè!!!”
“Chuyện gì???”,hắn lên tiếng khi nghe tôi hỏi!
“Ngày….ngày…mai bạn đừng đến đưa tui đi học nữa nha!!!”
“Sao vậy???”
“Vì….mẹ tui đã biết bạn đưa tui đi học rồi!!!Bà ấy không cho phép!!!”,tôi cúi gầm mặt xuống đất vì không dám nhìn mặt hắn khi nói ra câu này!!!
“Cũng đúng thôi!!!Nhưng……ngày mai ai sẽ đưa bạn đi học???”,tôi nhìn thấy một nét mặt buồn trên hắn,tuy chỉ thoáng qua nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được nó.
“Đừng lo!!!Có lẽ tui sẽ đi chung với mấy đứa hàng xóm vậy!!”
“Ưm…như vậy cũng được!!!Dù sao tui cũng đỡ phải chở bạn,vừa nặng vừa mệt xác!!!”
Tôi biết câu nói này hắn cố ý châm chọc tôi,nhưng sao tôi lại cảm thấy khá buồn!!!Không rõ nguyên nhân từ đâu nữa!!!
“Thắng…….dù sao tui cũng phải cảm ơn bạn đã quan tâm tui suốt mấy ngày qua!!!Cảm ơn bạn nha!!!”
Hắn chợt nhìn qua tôi khi nghe lời nói đầy vẻ khách sáo này!!!
“Sao vậy???Tự dưng lại nói những câu nghe rợn người!!!Bạn đúng là có vấn đề rồi!!!”
Tôi chỉ nhìn hắn và cười,một nụ cười mang đầy vẻ gượng gạo!!!Tôi cảm thấy mình đã không còn được tự nhiên nói chuyện với hắn như ngày nào,có một vách ngăn cản giữa tôi và hắn kể từ sau cuộc nói chuyện với Cát Linh vừa qua!!!
************
“Lâm!!!Chân bạn sao rồi???Thấy đỡ hơn trước chưa???”
Dạo này tôi không thể ra ngoài chơi được nên Cát Linh mới chịu khó qua đây ngồi nói chuyện với tôi cho đỡ buồn!!!
“Có lẽ là hai ba ngày nữa mình có thể đi lại bình thường đượ rồi!!!Không sao đâu!!!”
“Lâm nè!!!Cho mình xin lỗi vì hôm qua cứ nói nhảm với bạn mãi nha!!Thật ra mình cũng không biết vì sao mình lại hỏi bạn những câu hỏi đó nữa!!!”
“Biết rồi mà!!!Mình đâu có để ý đến những lời nói đó!!!”,ngoài miệng thì tôi nói vậy nhưng thật ra……những lời nói đó đã khiến tôi đau đầu rất nhiều!!!
“Ưm….mình nói như vậy cũng chỉ muốn tốt cho bạn thôi!!!Mình sợ bạn sẽ bị mọi người dị nghị khi chuyện đó trở thành sự thật!!!Mình thật chẳng muốn chuyện đó xảy ra chút nào!!!”
“Mình đâu có điên!!!Giữa mình và Thắng là sao có thể chứ???”
“Vậy thì mình yên tâm rồi!!!Mình cứ lo bạn thuộc dạng người”đặc biệt”nên mới nó mãi!!!Nhưng khi nghe bạn nói vậy thì mình nghĩ những lời nói đó của mình chỉ bằng thừa!!!”,Cát Linh vỗ vào vai tôi mà nói!!!
Dạng người”đặc biệt”mà cô ấy nói tôi thừa sức để hiểu!!!Nhưng có lẽ Cát Linh sẽ không ngờ tôi lại thuộc dạng”đặc biệt”đó!!!
“Bạn đúng là suy nghĩ vẩn vơ!!!”
******************
‘Nè…….vậy hôm nay bạn có cần tui chở về lần cuối không???”,hắn hỏi khi thấy tôi cứ đứng loay hoay nhìn mọi nơi.
“Thôi khỏi!!!Tui nhờ Cát Linh rồi,bạn mau về trước đi!!!”
“Vậy……tui về trước nha!!!Hẹn mai gặp lại!!!”
“Ưm……”
Tôi thấy hắn đi được một quãng thì bỗng quay lại và nói.
“Nè….bạn còn nợ tui một điều là chưa đi mua quà với tui đó!!!Khi nào chân lành hẳn thì phài đi ngay với tui đó!!!Biết chưa???”
“Tôi biết rồi!!!Không thất hứa với bạn đâu!!!Mau về đi!!!”,tôi hối thúc hắn vì sợ Cát Linh sẽ thấy tôi và hắn lại ở bên nhau thì nguy!!!
“Tui về đó!!!”
“Ưm….”
Tôi dõi mắt theo hắn mà lòng cảm thấy buồn da diết!!!Tôi nghĩ rằng đến một ngày nào đó tôi và hắn sẽ không còn được dịp nói chuyện với nhau,thậm chí khi hai đứa đụng mặt nhau đi chăng nữa!!!Nhưng dẫu sao tôi vẫn hy vọng ngày đó sẽ không bao giờ đến!!!
“Lâm!!!”
Tôi chợt nghe có tiếng ai đó gọi tôi sau lưng!!!Nó không giống như tiếng của Cát Linh cho lắm!!!Khi tôi quay mặt lại thì……..
“Đã lâu rồi không được có cơ hội nói chuyện với bạn nhỉ???”
Trước mắt tôi đó chính là Thảo Anh,người đã từng tát cho tôi một cái tát thật đau điếng!!!Nay không biết vì lý do gì mà bạn ấy lại nói chuyện với tôi!!!
“Ưm……cũng……lâu rồi nhỉ!!!”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét