CHAP 38:
“Lâm!!!Đi về thôi!!!”
“Ưm…chờ tui dọn dẹp tập vở cái đã!!!”
Từ hôm qua bị té đến giờ,tôi đi đâu đều có hắn theo chở cả!!!Hắn sợ chân tôi cử động mạnh rồi vết thương sẽ không mau lành!!!Tình cảm này hắn dành cho tôi quả thật khiến tôi rất là cảm động,tôi không ngờ hắn lại xem trọng tôi đến như vậy!!!Tôi rất muốn nói cho mọi người biết rằng tôi đang rất rất hạnh phúc,nhưng…lại không dám nói!!!
“Tui đưa bạn xuống sân rồi bạn chờ tui lấy xe chở bạn về nha!!!Nhớ đừng đi đâu đó,tui mà lấy xe xong không thấy bạn đừng đó thì đừng có trách!!!”
“Biết rồi anh hai!!!Nói hoài hà,chân tui như vậy làm sao đi đâu được chứ???”,tôi trả lời khi hắn cứ cằn nhằn bên tai tôi mãi
“Tui đi đó!!!”
“Ưm…..”
Ngồi ngay giữa sân trường khiến tôi có cảm giác nhớ lại cái ngày đầu khi được tiếp xúc với hắn!!!Lúc đó tôi rất là sợ,một phần vì hắn cũng là thành phần dân”quậy”,một phần vì tôi không ưa bọn con trai cho lắm!!!Thế nhưng bây giờ tôi và hắn lại trở nên rất thân,điều này ngay cả nghĩ tôi cũng không dám nghĩ đến!!!Vậy mà nó đã xảy ra…..
Có lẽ từ nhỏ đến giờ,hắn chính là tên con trai đầu tiên mà đã khiến trái tim tôi rộng mở ra,chào đón những điều thú vị xen lẫn buồn bã trong thế giới này!!!Tôi thiết nghĩ nếu không có hắn thì có lẽ tôi vẫn còn sống trong vỏ bọc của sự nhút nhát,ù lì,không dám tiếp xúc với một ai cả!!!Hắn trong mắt mọi người có lẽ là ác quỷ nhưng trái tim tôi,hắn chính là một thiên thần mang đến hạnh phúc!!!
“Ủa Lâm???Bạn chưa về hả???”
Tiếng gọi của Cát Linh khiến tôi bỗng giật nảy mình!!!
“Ủa???Sao hôm nay bạn về trễ vậy???Mọi lần bạn đi về sớm lắm mà???”,tôi thắc mắc!!!
“Hôm nay mình trực lớp nên về trễ chút xíu!!!Còn bạn???”
“À…..mình….mình chờ Thắng lấy xe chở mình về!!!”,tôi biết Cát Linh sẽ không thấy vui khi tôi nói ra câu này!!!Vì ánh mắt của bạn ấy cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Lâm nè…….”
“Chuyện…chuyện gì vậy???”,tôi hơi ấp úng hỏi.
“Mình….thấy bạn và Thắng có lẽ không đơn thuần là tình bạn đâu!!!Mà mình có cảm giác….”
Tôi chợt bối rối khi nghe Cát Linh nói câu đó,tôi thật sự không hiểu ý câu nói này cho lắm!!!
“Bạn….bạn nói gì vậy???Mình và Thắng không là bạn bè chứ là gì?”
“Nhân đây mình cũng xin nói thật với bạn nha Lâm!!!”
“Bạn….định nói chuyện gì???”,câu nói đầy ngụ ý như thể sắp nói lên một điều gì không hay đối với tôi!!!
“Thắng….hình như thích bạn hả???”
Trời đất!!!Tôi không ngờ Cát Linh lại có thể hỏi tôi một câu hỏi như vậy,một câu hỏi mà tôi nghĩ rằng không ai có thể thắc mắc đối với tôi được!!!
“Cái…cái gì???Bạn…bạn nói nhảm gì vậy???Thắng làm sao có thể thích mình được!!!”
“Mình cũng cảm thấy ngại khi nói câu này lắm!!!Nhưng…hình như mình có cảm giác như vậy!!!”
“Cảm…cảm giác gì mà kỳ cục vậy???Mình nghĩ có lẽ bạn quan trọng hóa vấn đề rồi!!!”,tôi cố ngăn những dòng suy nghĩ đó của Cát Linh lại!!!
“Lúc nãy….khi mình vào lớp,mình quả thật bất ngờ trước hành động của hai bạn vừa rồi!!!Mình không dám nghĩ đến hai người con trai lại có thể….sờ mặt nhau như vậy!!!”
“Hóa ra là chuyện gì khiến bạn suy nghĩ vẩn vơ!!!Lúc đó mình bị muỗi cắn vào mặt,Thắng thấy vậy mới sờ vào mặt mình thôi!!!Chứ hai tụi mình…có làm sao đâu???”
“Nhưng….”
“Thôi,bạn đừng có ở đó mà nghi oan cho mình nữa!!!Chẳng lẽ bạn nghĩ một người như Thắng lại thích mình sao???Thảo Anh như vậy mà còn chưa lọt vào mắt hắn,huống chi là mình……”,tôi cố nói thêm vài câu nữa hòng lay động ý nghĩ của Cát Linh!!!
“Cũng đúng!!!Có lẽ do mình nghĩ điên!!!”
“Ưm…….”,tôi nhẹ cả người khi thấy Cát Linh nói câu này!!!
“Nhưng Lâm nè!!!Nếu mà Thắng không thích bạn thật thì bạn……có thích Thắng hay không???”
Tôi cứ tưởng những gúc mắc trong lòng Cát Linh đã hết,nào ngờ………
“Mình…mình lại càng không thể thích Thắng được!!!Chỉ tại vì hắn ngồi chung và cũng tốt bụng với mình nên mình mới……đối xử tốt lại với hắn thôi!!!Chứ làm sao……”
“Ưm……mình cũng mong là như vậy!!!Nhưng mình khuyên bạn một câu,nếu bạn thật sự thích Thắng thì điều đó chỉ chuốc đau khổ cho bạn mà thôi!!!Hai người con trai….sẽ không có kết quả đâu!!!”
Tôi cố gắng mỉm cười và nói chắc như đinh đóng cột với Cát Linh!!!Mặc dù trong lòng tôi lại đang rất rối bời vì câu nói ấy!!!
“Chắc chắn rồi!!!Bạn chỏ giỏi suy nghĩ vu vơ!!!”
“Thôi,mình về nha!!!Ngày mai vào lớp tụi mình nói chuyện tiếp!!!”
“Ưm….tạm biệt!!!”
Nhìn Cát Linh đang từ từ xa dần mà trong lòng tôi lại rối bời vì những câu nói vừa rồi!!!Có thật…..tình cảm tôi dành cho Thắng sẽ không thể nào có kết quả không???Liệu….liệu điều này sẽ ảnh hưởng gì đến hắn nếu chuyện tôi thích hắn bị mọi người phát hiện!!!Đến lúc đó cho dù là hắn hay tôi đều không thể nào sống nổi trong ngôi trường này nữa!!!
“Lâm…..Lâm….LÂMMMM…….”
“Hả…………”
Tôi chợt giật mình khi nghe tiếng gọi của hắn!!!Nãy giờ tôi cứ lo suy nghĩ!!!
“Làm gì mà tui gọi hoài không trả lời vậy???Bực cả mình!!!”
“Xin…xin lỗi!!!Tui đang….suy nghĩ đến vài điều!!!”
“Mau lên xe đi!!!Trễ giờ ăn lắm rồi đó!!!”,hắn cằn nhằn với tôi.
“Biết rồi ông tướng!!!”
Hai chúng tôi cùng nhau đi trên con đường về nhà!!!Rồi liệu mai đây những lời nói của Cát Linh có thành sự thật hay không???Liệu tôi có tiếp tục nên dành tình cảm cho hắn hay là……quên hắn đi???Đến bây giờ tôi thật sự mới thấy lo sợ cho chuyện tình cảm của tôi!!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét