Thắng!!!mình thích bạn (Chap 29)

CHAP 29:

Lời quát to tiếng của hắn khiến cho tinh thần tôi thêm phần hoảng loạn nên tôi đành phải nói theo lương tâm của mình vậy:

“Dạ….phải…phải ạ!!!”

Tôi cảm thấy tôi thật quá hèn nhát vì không dám đứng ra để chịu chung số phận với hắn,không biết sau này hắn có khinh thường tôi không nữa!!!Khi nghe tôi trả lời như vậy thì thầy bèn nói:

“Nếu sự thật quả là như thế thì thầy sẽ có biện pháp khác!!!Tuy thầy cũng sẽ mời phụ huynh của em đến nhưng có lẽ hình phạt chỉ mang tính chất cảnh cáo,riêng em Thắng thì tội sẽ rất nặng đấy!!!”

“Em biết rồi ạ!!!Thưa thầy chúng em về lớp!!!”

Hắn thưa xong thì liền nắm tay tôi kéo ra khỏi cái nơi đầy lạnh lẽo đó!!!Tôi bây giờ cảm thấy thật hỗ thẹn,không biết phải ăn nói làm sao với hắn,nhưng nếu tôi không chọn câu trả lời đó thì cơ hội cho tôi được sống yên thân sẽ rất là khó.Nên tôi đành phải xin lỗi hắn vậy!!!

“Thắng….”

“Chuyện gì thế?”

“Tui….”

“Bạn đừng nói gì hết!Tui biết bạn muốn nói gì rồi!!!Đây xem như là tui giúp bạn đi,dù sao bạn cũng chưa bao giờ dính vào ba cái chuyện này.Còn tui thì khác,đây không biết là lần thứ mấy rồi!!!”,lời nói đó càng khiến tôi cảm thấy tôi thật sự có lỗi với hắn,trông hắn bây giờ thật đáng thương.Không biết rồi đây thầy hiệu trưởng sẽ dành ra hình phạt gì cho hắn nữa!!!

“Cảm….cảm ơn bạn nha Thắng!!!”

Hắn chẳng nói với tôi câu gì nữa cả,chỉ nắm tay mà dẫn tôi đi về đến lớp.

****************
“Lâm!!!Bạn có sao không vậy?”

Thấy tôi vừa bước đến cửa lớp thì Cát Linh liền chạy đến hỏi.

“Mình…không sao!!!”

“Thế bạn có bị thầy hiệu trưởng phạt gì không vậy???”

“Mình….”,tôi ấp úng trả lời.

Tôi chợt nghe giọng của hắn lên tiếng bực dọc

“Nè,bạn hỏi đủ chưa vậy?Người ta không muốn nói mà cứ hỏi!Đồ con gái lắm chuyện!”

Hắn đã mắng cho Cát Linh một câu trước mặt cả lớp,khiến cho tôi và Cát Linh đều cảm thấy e ngại.

“Tui hỏi Lâm chứ hỏi bạn hả???Đồ dữ dằn!!!”

Tiếng Cát Linh đang thỏ thẻ cự lại.

Về đến chỗ ngồi,tôi muốn làm một việc gì đó giúp cho hắn đỡ bực tức!!!Nên tôi bèn nói:

“Thắng nè,lát nữa ra về đi ăn gì với tui nha!!!Lúc sáng đi học chưa ăn gì nên bây giờ có hơi đói bụng!!!Nha?”

“Hắn quay sang nhìn tôi một hồi lâu rồi trả lời:

“Tui không muốn đi ăn đâu!!!Bọn mình đi đến chỗ khác đi!!!”

“Đi đâu?”,tôi thắc mắc.

“Bí mật!!!Lát ra về rồi sẽ biết!!!”

Vẻ úp úp mở mở của hắn khiến tôi cảm thấy càng thêm tò mò.Tôi nôn nóng mong đến ra về để xem hắn định đưa tôi đi đâu.
*************
“Lâm!!!Lên xe thôi!!!”

Tôi không ngờ hắn lại lấy xe nhanh như thế,bình thường tôi phải mất khoảng 20 phút mới ra khỏi nhà xe.Đằng này,chỉ trong vòng 5 phút hắn đã len lỏi ra đến ngoài rồi.

“Ưm….”

Tôi vừa leo lên xe thì liền hỏi:

“Nè!!!Bây giờ đi đâu vậy?Tui chỉ có một tiếng đồng hồ là phải về nhà rồi đó!!!”

“Yên tâm!!!Nơi này gần lắm,dư thời gian cho bạn chơi thoải mái nữa mà!!!”

Lời nói đó càng khiến tôi như muốn biết nơi định đến là đâu!Không biết trông nó sẽ như thế nào nhỉ???

Kéttttttt……

Tiếng xe đạp vừa kịp phanh lại trước cửa một tiệm game khá đông người!Tôi bèn hỏi hắn:

“Đến nơi rồi hả?Đâu vậy???”

“Đồ ngốc!!!Trước mặt bạn chứ đâu!!!”,hắn quát tôi một cách rõ to.

Tôi hoảng hốt đến nỗi phải thốt lên:

“Trời!!!Sao bạn lại đưa tui đến những chỗ này!!!Tui dị ứng những chỗ đông người lắm!Mau dẫn tui đi chỗ khác đi!!!”

“Lắm lời quá!!!Đã đến nơi rồi mà không vào thì uổng lắm!!!Bạn đi riết sẽ hết sợ đông người thôi mà!!!”,hắn nói với tôi một cách tỉnh bơ.

“Thôi!!!Tui không vào đâu!!!”

Tôi cự tuyệt cho bằng được nhưng hắn đã nắm tay tôi lại và lôi tôi vào bên trong.Ôi!!!Bao nhiêu cặo mắt đang nhìn tôi và hắn bước vào,ấy thế mà hắn vẫn xem như không,trong khi đó tôi đang run cầm cập lên vì sợ!!!Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ đi đến chỗ nào đông người,nhất là những người trạc tuổi tôi trở lên,chắc có lẽ do lâu ngày nên nó trở thành thói quen khó sửa!!!

“Bạn chơi game gì???”

“Game…game gì à???”,tôi lắp bắp hỏi hắn.

“Ừ!!!Chứ chẳng lẽ chỉ nhìn tui chơi thôi sao!!!Đừng lo,tui trả tiền mà!!!”

“Vậy….chỉnh trò Mario cho tui chơi đi!!!”,tôi cúi gầm mặt xuống và nói.

Không hiểu sao khi nghe xong câu nói đó thì hắn cùng người chủ quầy bật lên cười,khiến tôi ngượng muốn chết!!!

“Sao…sao lại cười???”

“Mario đâu có trong đây đâu!!!Đây là game chơi bằng tiền xu,không phải chơi trên tivi đâu đồ ngốc!!!”,hắn cố tình chế giễu tôi.

“Chứ…ở đây có trò gì???”

“Em thích chơi trò nào:Đua xe,bắn sung,lái phi thuyền….hay những trò khác?”,người chủ quầy liền quảng cáo cho tôi biết.

“Anh ơi!!!Bật trò đua xe cho hai bọn em nha!!!”,chưa kịp nghe tui lựa chọn thì hắn đã quyết định thay tôi rồi.

“Nhưng…tui đâu biết chơi đua xe đâu!!!”

“Đừng lo!!!Trò chơi này dễ lắm,ngồi vào máy tui chỉ cho!!!”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World