CHAP 28:
Tôi đang bước đi từng bước nặng trịch vào lớp,trong lòng tôi bây giờ rất rối bời,tôi chẳng biết từ nay hễ khi đối diện với Thảo Anh thì tôi có nên làm như chẳng hể quen biết được không???
“Nguy…nguy to rồi Lâm ơi!!!”
Tiếng Cát Linh hốt hoảng chạy về phía tôi.
“Có chuyện gì vậy???”
“Thầy…thầy giám thị đang đi đến lớp chúng ta đấy,nghe nói là vụ đánh nhau hôm qua có liên quan đến lớp mình!!!”
Mặt tôi bỗng tái mét khi nghe câu nói đó,tôi quả thật không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến như vậy!!!Nhưng lỗi đâu phải tại tôi và hắn?Không biết lát nữa đây sẽ sắp sửa xảy ra chuyện gì!!!
“Nè Lâm,bạn đi đâu đấy!!!Không đứng đây xem à?”
Tôi cần phải gặp hắn để nói cho hắn biết chuyện này,nhưng cách giải quyết như thế nào thì tôi chưa hề nghĩ ra.
“Thắng!!!”
Nghe tiếng gọi của tôi,hắn liền quay lại.
“Lâm???gọi tui có chuyện hả???”
“Làm…làm sao bây giờ???Chuyện hôm qua bọn mình….đánh nhau đã bị nhà trường phát hiện rồi!!!”,tôi hoảng sợ đến nỗi tay chân cứ run lập cập.
Thấy tôi đang ở trong tình trạng này,hắn nói giọng an ủi:
“Đừng lo!!!Nhà trường chỉ nghi ngờ thôi,chứ có ai nhìn thấy chúng ta hôm qua đâu mà lo!!!”
“Nhưng tui….”
“Yên tâm đi!!!Chuyện này cứ để tui lo!!!”
Nghe được câu nói này của hắn,tôi vừa cảm thấy đỡ run vừa cảm thấy dường như hắn đang suy tính chuyện gì đó chẳng lành.
Cuối cùng thì thầy giám thị cũng đã vào lớp,khuôn mặt đầy nghiêm nghị của ông khiến tôi cảm thấy khá hồi hộp.Không biết lát nữa đây ông có bắt hai chúng tôi lên văn phòng không nữa?
“Ai tên Thắng và Lâm đâu?Mau bước ra đây!!!”
Thật sự lúc này tôi cảm thấy như vừa có một tia điện chạy xẹt ngang qua người tôi.Tôi thật sự bất ngờ vì sao thầy giám thị lại có thể biết rõ đích danh của hai chúng tôi tường tận như vậy.Cả lớp đang trầm trồ nhìn tôi,có lẽ họ không ngờ một người ít nói,nhút nhát nhất trong lớp lại liên quan đến vụ đánh nhau.Ngay cả bản thân tôi cũng không thể tin được điều này.
“Mời hai em đến văn phòng!!!Nhanh lên!!!”
Tay chân tôi như bị hóa đá,tôi không thể nào nhấc nổi gót để đi theo thầy,sự việc ngày càng trở nên tồi tệ nếu như mẹ tôi biết được chuyện này.
Bất chợt hắn nắm tay tôi và nói:
“Đừng lo!!!Tui không để bạn bị gì đâu!!!Đi thôi!!!”
Bàn tay ấm áp cùng với lời nói an ủi của hắn trong giờ phút này cũng làm cho tôi cảm thấy dường như tôi chưa mất hết tất cả niềm tin
********************
“Tôi nghe có người báo rằng hôm qua hai em đã có liên quan đến một vụ đánh nhau ở gần trường,đúng không???”
Cái cảm giác lạnh lẽo,những cặp mắt soi mói của các thầy cô như đang tạo thêm áp lực cho tôi!!!Không gian thật vô cùng đáng sợ,từng chữ từng lời của thầy hiệu trưởng tuy rất nhỏ nhẹ,nhưng sao tôi lại có cảm giác bất an.
“Vâng ạ!!!”,hắn trả lời một cách thản nhiên.
“Hai em có biết đánh nhau là đã vi phạm nội quy nhà trường rồi không?Huống chi các em chỉ mới học lớp 8?”
Nghe thầy hiệu trưởng nói vậy,hắn bèn nói:
“Em biết ạ!!!”
Tôi đứng đó như một pho tượng,chỉ biết cúi gầm mặt xuống và đứng nép sau lưng hắn cho đỡ sợ.Nhưng hắn thì ngược lại,rất bình tâm và can đảm đứng đối diện với thầy hiệu trưởng.
“Thế tại sao em biết mà vẫn tái phạm hả???”,thầy bỗng quát lớn khiến tôi giật thót người.
“Đâu phải lỗi tại chúng em đâu thầy!!!Tại bọn họ gây sự trước thôi mà!!!”,hắn biện bạch
“Im đi!!!Nếu em không gây xích mích với người khác thì họ làm gì đánh em hả???”,giọng thầy đã thay đổi,không còn là lời nói nữa mà đúng hơn là những lời quát mắng chúng tôi.
“Cái đó thì em đâu có biết!!!”,hắn vẫn nói chuyện một cách tỉnh bơ.
“Em còn đứng đó cãi lý với tôi nữa hả???Tôi sẽ mời phụ huynh của hai em đến để làm việc sau!!!”
Nghe đến câu nói”mời phụ huynh”của thầy mà tôi bỗng giật mình,chuyện này mà mẹ tôi biết được thì chắc chắn một điều rằng tôi khó bề yên thân với bà ấy.Đến nước này tôi đành phải mạnh dạn bước ra năn nỉ thầy vậy.
“Thầy ơi!!!Thầy tha cho bọn em lần này đi,bọn em mới vi phạm lần đầu mà thầy!!!Đừng có mời phụ huynh,gia đình em biết được thì ắt hẳn em sẽ bị đánh chết mất!!!”
Lời van xin đầy khẩn thiết cùng với khuôn mặt đang rơm rớm nước mắt của tôi hy vọng có thể làm thầy thay đổi ý,nhưng mà…..
“Nếu em biết sẽ bị đánh thế sao còn vi phạm hả???”
“Em….em đâu có muốn đâu thầy!!!”,tôi trả lời một cách đầy ngẹn ngào.
“Thầy không cần biết!!!Để thầy mời phụ huynh của hai em đến rồi tính,dù sao hai em cũng đã vi phạm quy định của nhà trường!!!”
Tôi cảm thấy dường như thế giới này đã sụp đổ,mọi thứ trong mắt tôi bây giờ đang dần dần mờ tối.Tôi không còn phải biết làm gì nữa cả,chỉ cần mẹ tôi nghe được tin tôi”đánh nhau”với người khác thì bà ấy chắc chắn sẽ đánh tôi từ chết đến chết.
“Hai em về lớp đi!!!Khi nào mời phụ huynh của hai em xong thì thầy sẽ đưa ra hình phạt thích đáng!!!”
“Thưa thầy….”
Tôi chợt nghe hắn lên tiếng
“Có chuyện gì nữa?”
“Thật ra vụ việc chẳng liên quan gì đến bạn Lâm cả!!!Bọn họ chỉ muốn đánh em thôi!!!”
Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi hắn thốt ra những lời đó!!!Chẳng lẽ hắn đang….cứu vãn tình thế cho tôi sao?
“Ý của em là gì???”,thầy hiệu trưởng hỏi.
“Hôm qua em đi về chung với bạn Lâm,người bọn chúng muốn gây sự là em,bạn đó chỉ là nạn nhân thôi!!!Mong thầy có thể xem xét lại!!!”
Ánh mắt thầy hiệu trưởng đang đổi khác,ông suy nghĩ một lát rồi nói:
“Làm thế nào thầy tin được em?Biết đâu em đang bao che cho bạn thì sao?”
“Em nói thật!!!Không tin thì thầy hỏi thử bạn đó xem!!!”
“Có thật thế không hả???”,thầy liền hỏi tôi.
Tình huống này thật éo le,nếu tôi đồng ý thì tôi đã để cho hắn một mình gánh lấy trách nhiệm,nhưng nếu tôi không đồng ý thì sự việc sẽ như thầy nói và mẹ tôi sẽ biết được chuyện này!!!Tôi không biết phải chọn phương án nào cả!!!
“Thế nào???Lời bạn Thắng nói đúng không hả???”,thầy gặng hỏi tôi lần nữa.
“Em….em….”,tôi ấp úng nói
“Bạn mau nói đi!!!Làm gì mà cứ ấp úng hoài vậy???”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét