SEQUENCE (Chap 12)

Chiếc xe hơi chầm chậm tiến vào lối rẽ, tiếng động cơ xe phụt tắt và ngay sau đó, Gin đã có mặt trong phòng tôi. Anh ta xoáy cái nhìn vào tôi và nhếch miệng cười.

_ Đám tang của ngài Matsui Koreeda vừa kết thúc. Họ đã an táng linh cửu của ông ấy.

Thật lạ vì tuy có đau lòng trước sự việc này nhưng điều tôi quan tâm duy nhất hiện nay không phải chuyện Gin đã hành động một cách điên rồ - đó là ám sát bố tôi, mà là sau đó, rắc rối nào sẽ đến với tập đoàn Koreeda? Và động cơ nào khiến Gin làm như vậy???

_ Em không đau lòng chút nào phải không? – Gin gí sát mặt mình vào mặt tôi. – Gương mặt em không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào… Làm sao em có thể làm được? Làm sao em có thể kiềm chế được cảm xúc của mình? Damian… em sống vì cái gì?

Câu hỏi của Gin khiến tôi phải giật mình. Tôi… đã sống vì cái gì? Tôi đã sống theo cách người khác muốn tôi sống. Đó là tất cả. Tôi thậm chí không thể nhận ra mình muốn gì bởi vì tôi không hề có mơ ước. Tôi… sống vì cái gì??? Trong phút chốc, các bức tường như thu hẹp lại. Cái bóng tối vô hình và đầy quyền lực bao trùm lấy tôi. Trước mặt tôi là bóng tối. Xung quanh tôi là bóng tối. Không gian này là sự trống rỗng.

_ Damian… có bao giờ em nghe nói đến một sự thật? – Gin đưa tay vuốt tóc tôi. – Sự thật đó là… em không biết phản kháng. Em là một món đồ chơi đẹp và ngoan ngoãn. Em đã trốn chạy thay vì phải đối mặt. Em im lặng và che giấu cảm xúc của mình vì em sợ hãi cảm giác đau đớn. Em đã tự giam hãm mình trong bốn bức tường phòng thủ của riêng em. Tất cả những điều đó đã làm anh thật sự tò mò và thích thú.

_ Gin…

_ Sao? – Gin chạm môi anh lên má tôi.

_ Anh làm tất cả những việc này nhằm mục đích gì?

_ Chỉ là anh muốn đặt mọi thứ vào đúng chỗ của nó.

Tôi nhìn anh ngạc nhiên.

_ Anh rất thích em Damian.

_ Anh điên rồi! Chúng ta là anh em họ…

Câu nói của tôi bị ngắt quãng bởi Gin đã đè tôi xuống giường và nụ hôn của anh đã chặn đứt âm thanh phát ra từ miệng tôi. Anh ấy điên thật rồi! Chuyện này làm sao có thể??? Tôi cố đẩy anh ra. Tôi vùng vẫy hòng thoát khỏi nụ hôn của anh. Tôi không thể chấp nhận chuyện này.

_ Dừng lại đi Gin!!! – Tôi gào lên khi môi anh rời khỏi môi tôi và lần xuống cổ.

Nhưng Gin vẫn không bỏ tôi ra.

_ Chúng ta không thể… dừng lại đi. Xin anh… Gin!!!

Tôi vung một bên tay còn tự do của mình đánh vào mặt anh. Gin khựng lại trong một giây nhưng liền sau đó anh túm gọn hai cánh tay tôi chỉ bằng một bàn tay, tay còn lại anh thô bạo giựt bung áo tôi.

Tôi đã khóc… khóc vì sợ và giận dữ. Gin sẽ còn đi xa hơn nữa, tôi biết điều đó. Người tôi run lên từng hồi khi bàn tay Gin chạm vào da tôi. Tôi cố trườn người khỏi anh nhưng Gin đã nắm kéo tôi lại. Cơn đau nhói bên đầu do tai nạn gây ra chợt quay trở lại. Tôi cảm thấy choáng váng và kiệt quệ, ngay lúc ấy, tôi bỗng nhận ra Gin đã sơ ý nới lỏng bàn tay. Tôi nhoài cánh tay ra xa nơi đầu giường. Lúc đó, tôi không cần biết tay mình đã nắm phải vật gì, chỉ cần nó giúp tôi thoát khỏi tình huống này. Và tôi đập mạnh vào bên thái dương của Gin.

Gin thốt lên tiếng kêu đau đớn và lăn mình khỏi người tôi. Anh gục đầu xuống giường, tay ôm chặt bên thái dương đang rỉ máu. Lợi dụng lúc đó, tôi bật dậy vụt chạy về phía cửa. Thoáng thấy Gin nhào theo, tôi sập cửa lại và khóa trái từ bên ngoài. Tôi vội chạy ra phía cửa ra vào. Tiếng la hét và tiếng đập cửa thình thịch của Gin chắc chắn sẽ lôi kéo sự chú ý của hai tên gác cửa vì ngay sau đó, tôi nghe âm thanh của những đôi giày đang đến gần. Nép mình dưới gầm cầu thang gỗ, tôi có thể cảm thấy tiếng chân vội vã bước trên cầu thang tiến về phòng mình. Ngay khi họ đi qua, tôi nhanh chân chạy ra cửa và thoát khỏi căn nhà đó.

Chạy… chạy mãi… chạy cho đến khi nào xung quanh tôi chỉ còn lại cây và cây… chỉ còn lại những tảng đá lạnh lẽo trơ mắt nhìn… cho đến khi màn đêm đen im lặng kéo đến… chậm rãi……

Chân tôi đột nhiên khụy xuống làm tôi ngã chúi vào đống lá ẩm ướt trước mặt. Tôi đã chạy trong bao lâu? Tôi chẳng biết. Tôi kiệt sức và bụng thì đói meo, nhưng ngoài hai thứ đó ra là một cơn sợ hãi bao trùm lấy tôi. Tôi không thể tin tưởng được ai trong cái thế giới này sau khi chứng kiến tất cả những gì Gin đã làm. Tôi chưa bao giờ nghĩ Gin là một con người như vậy. Anh ấy hơi cộc cằn và khó tính nhưng chưa một lần tôi có ý nghĩ Gin muốn làm hại bất cứ ai. Vậy mà…

Mệt… đói… cộng với cơn đau đầu kéo đến dồn dập từng cơn, tôi thu mình nằm trên đống lá. Từng giọt sương đêm rơi xuống người tôi… tê tê mát lạnh…

Tiếng cú rúc lên buồn bã ở một nơi nào đó trong khoảng rừng khuya yên tĩnh và cứ thế tôi để mặc cho nàng tiên ảo mộng dẫn dắt mình đến cái thế giới bị chìm sâu trong quên lãng……

Thực và ảo, liệu có khi nào là một?

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

_ Ông đang nói cái quái gì thế? Damian… sao lại có thể là… con trai ông???

Tôi đứng vụt dậy, trợn mắt nhìn vẻ bình thản trên mặt ông ta khi thốt lên điều đó.

_ Đó không thể là sự thật!

Ông mệt mỏi đưa tay vuốt mái tóc bạc và buồn bã ngước nhìn tôi.

_ Mười tám năm trước tôi được nhận vào làm cho tập đoàn Koreeda và hai năm sau đó tôi đã trở thành thư kí riêng của ông chủ tịch . Đó là lúc tôi gặp Linna. Tôi biết rằng cuộc hôn nhân giữa cô ấy và Matsui Koreeda không hạnh phúc. Suốt một thời gian dài chúng tôi là bạn tâm giao… rồi chúng tôi quý mến nhau và sau đó… hai chúng tôi đã phạm sai lầm…

Ông đưa mắt nhìn tôi như thể đợi xem tôi sẽ phản ứng thế nào nhưng lúc đó tất cả những gì tôi có thể làm là đứng câm lặng. Một sự im lặng ngột ngạt kéo dài giữa hai chúng tôi, cố gắng lắm tôi mới buộc được miệng mình động đậy.

_ Matsui Koreeda… có biết chuyện này?

_ Không. Không một ai. Ngoại trừ hai kẻ đã tạo nên bí mật khủng khiếp này. Nhưng…

_ Nhưng sao?

_ Cách đây một tháng có một kẻ đã đến đây tìm tôi. Hắn biết cái bí mật mà tôi và Linna đã giữ kín.

_ Hắn là ai?

_ Gin Carvey.



Đường phố đã lên đèn. Ánh đèn từ những chiếc xe chạy bên kia phần đường chốc chốc lại rọi vào mắt tôi thứ ánh sáng chói lòa. Tôi lao xe băng qua xa lộ. Tay ghìm chặt tay lái xe như thể đó là chỗ bấu víu cuối cùng trước đợt sóng dữ đang dâng trào, tôi buộc mình phải giữ bình tĩnh. Tôi đã có cái tôi cần và bây giờ là lúc tôi phải làm một cái gì đó.

Với tay lấy điện thoại, tôi bấm số gọi Ben. Đầu dây bên kia, chuông reo một cách sốt ruột. Ben không nghe máy. Tôi gọi sang số nhà anh. Lâu rất lâu… chẳng có ai. Bao tử tôi quặn lại. Hấp tấp bẻ cua làm chiếc xe sau phải né một cách vội vã, tôi vòng sang con đường dẫn đến văn phòng làm việc của Ben.

Cho xe vào bãi, tôi bước vội vào tòa nhà nơi Ben làm việc. Mọi người đã về hết nhưng phòng làm việc của Ben vẫn còn sáng đèn. Chẳng bận tâm đến việc gõ cửa, tôi xông thẳng vào.

_ Ben! Có chuyện này…

Cửa sổ văn phòng Ben mở tung. Gió lùa qua đó thổi bay tấm màn cửa và một số giấy tờ xuống đất. Ngay cạnh mấy tờ giấy nằm vương vãi là một thân người bất động.

_ Ben?!

Tôi nhào đến tấm thân bất động của anh. Tôi quỳ xuống nâng đầu anh trên cánh tay. Mặt Ben trắng bệnh và mắt thì nhắm nghiền.

_ Ben! Có chuyện gì vậy??? Ben!!!

Ben vẫn còn thở. Tôi có thể bắt được động mạch ở cổ anh. Cần phải gọi cấp cứu! Đó là mệnh lệnh vang lên trong đầu tôi lúc này. Mắt tôi lập tức liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn.

RẦM!!!

Cánh cửa văn phòng mở tung và theo sau đó là một toán người bước vào. Tôi có thể nhận ra ngay kẻ đi đầu.

_ A! Chúng ta lại gặp nhau. – Vẫn cái kiểu cười nhếch khóe miệng, Gin trơ trẽn nhìn tôi.

Không thể diễn tả nổi cơn giận trong tôi khi nhìn thấy bản mặt của hắn. Lúc đấy tôi ước gì mình có thể đấm vào bộ mặt đó.

_ Darian chúng ta có thể nói chuyện chứ? – Hắn ngồi vào ghế của Ben và nhướn mày nhìn tôi.

_ Sau khi anh gọi ngay một chiếc xe cấp cứu cho Ben.

_ Darian… ở đây anh không có quyền đặt điều kiện!

_ Tốt thôi! Nếu Ben chết thì bản án sát nhân của anh sẽ thêm phần phong phú hơn, đúng không?

_ Anh biết nhiều hơn là tôi nghĩ đấy. Quả thực tôi rất muốn khử cả anh nhưng bây giờ tôi lại cần xài đến anh.

_ Khốn kiếp! Có chết tao cũng không giúp mày!!! – Tôi vụt đứng dậy.

Ngay lập tức một vật đen ngòm, lạnh lẽo kê sát vào đầu tôi mà chẳng khó khăn mấy để tôi nhận ra đó là một khẩu súng.

_ Đừng nóng Darian! Sau khi xong việc tao sẽ làm điều đó với mày! Bây giờ… - Gin đứng dậy bước về phía tôi. – Ben có nói gì với mày về mật mã không?

_ Mật mã?

_ Biết ngay là mày không biết mà! Mà cũng có thể Ben cũng chẳng biết nhưng… Damian thì chắc chắn biết.

_ Damian đang ở đâu??? – Tôi định nhào tới hắn nhưng lập tức bị hai tên đứng sau chụp lấy và giữ chặt hai cánh tay. – Mày đã làm gì Damian???

Gương mặt Gin tối sầm lại. Sau đó là một cảm giác đau không thể tả nổi âm ỉ lan quanh vùng bụng khi Gin thụi cho tôi một quả.

_ Đó là cái tao ghét nhất ở mày Darian. – Hắn kề sát miệng vào tai tôi. – Nghe cho rõ đây tao cần mày để tìm ra Damian và thuyết phục nó nói cho tao biết thứ tao cần. Chỉ đơn giản vậy thôi.

_ Mày đã để lạc mất Damian? – Tôi bật cười. – Mày quá tệ trong việc trông trẻ!

_ Cẩn thận lời nói của mày! – Gin gầm lên. – Nếu như mày không muốn kết thúc cuộc đời như lão Koreeda hay anh bạn Ben thân mến và gần đây nhất là Enoki Tsugawa.

Enoki Tsugawa. Tôi chỉ vừa mới nói chuyện với ông ấy đây. Người vừa tiết lộ cho tôi biết một bí mật khủng khiếp. Người cha thật sự của Damian…

_ Đem nó ra xe! – Gin vung tay ra lệnh cho đám đàn em.

_ Tất cả những chuyện này…

Gin khựng lại, quay nhìn tôi.

_ Tất cả những chuyện này… chỉ vì tiền ư?

Gin không trả lời tôi, thay vào đó hắn chỉ nhếch mép cười rồi bỏ đi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World