Đám tang ngài Matsui Koreeda được cử hành trang trọng tại nhà riêng. Đã có rất nhiều người đến viếng, đa số họ là bạn kinh doanh của tập đoàn Koreeda. Lẫn trong số khách dự đám tang, tôi thoáng thấy có một vài sĩ quan cảnh sát mặc thường phục. Có lẽ họ nghĩ gia đình Koreeda vẫn còn là đích nhắm của các tổ chức tội ác khác nên ra sức canh chừng và bảo vệ.
Gin Carvey cũng có mặt. Anh ta đi cùng cha mẹ mình, mẹ anh ta – bà Koyoki Koreeda là chị gái của ông Matsui Koreeda. Bà mang một gương mặt Á Đông điển hình. Nét buồn man mác của bà trái ngược với vẻ lạnh lùng của ông chồng cùng cậu con trai. Bà không bao giờ tham gia vào chuyện làm ăn của chồng hay em trai, như bao phụ nữ châu Á điển hình khác, tôi nghĩ, bà an phận với việc đứng sau lưng chồng lèo lái gia đình sao cho yên ấm. Gin sau khi cúi lạy linh cửu ngài Koreeda, đã cùng mẹ mình đứng vào hàng ngũ những người trong gia đình, chào cảm ơn những vị khách đến viếng. Vì một lý do nào đó, tôi không thích anh chàng này. Ở anh ta toát ra một vẻ đạo mạo giả dối.
_ Darian…
Tôi quay lưng lại. Ben đang đứng đó cùng với một người phụ nữ và tôi lập tức nhận ra bà ấy.
_ Phu nhân… - Tôi khẽ cúi chào bà.
_ Không sao ông Haven… Ông có thể bắt tay tôi cũng được mà. – Và bà chìa tay ra, tôi hân hạnh bắt lấy. – Ông Fiennes đây đã kể cho tôi nghe về ông và tôi không thể ngăn mình gặp ông…
_ Không chính tôi mới là người hân hạnh được tiếp chuyện với phu nhân.
_ Làm ơn ông Haven… đừng xưng hô như thế. Những người khác thì có thể nhưng với ông, riêng ông, người đã…
Giọng bà đột nhiên nghẹn lại. Mắt bà rưng rưng nước. Bà đưa tay lên miệng như để ngăn cơn xúc động.
_ Phu nhân… - Ben khẽ đặt tay lên vai bà.
_ Tôi không sao ông Fiennes. Cảm ơn ông… và xin gọi tôi là bà được rồi. Lúc chồng tôi còn sống, ông ấy luôn khó khăn và cứng nhắc với những luật lệ. Ông ấy bắt mọi người phải gọi tôi là “phu nhân” nhưng quả thực tôi lấy làm ngượng khi người ta gọi tôi như thế. – Bà mỉm cười.
Tôi cũng cười lại với bà. Bà tuy cũng giống như tôi, một người phương Tây với những ảnh hưởng của văn minh và thông thoáng, nhưng khi chấp nhận trở thành vợ của Matsui Koreeda, bà buộc phải gò mình vào cái khuôn phép lễ nghi và nề nếp của người Á Đông. Điều đó thật chẳng dễ dàng. Khi đứng nói chuyện với bà nếu không biết tôi sẽ không thể nào ngờ người phụ nữ trước mặt mình đây vừa mất chồng và con trai thì mất tích bởi cách nói chuyện đĩnh đạc đầy bản lĩnh của bà. Ai biết được sâu thẳm trong đôi mắt ấy là nỗi đau khổ bị kiềm nén. Tôi biết bà đã khóc rất nhiều.
Đám tang kết thúc tôi không tìm thấy Ben. Anh ấy có lẽ quá bận rộn với công việc của mình. Tôi nhủ thầm sẽ nói chuyện với anh vào một dịp khác rồi bước ra xe. Đóng cửa xe lại, tôi nhíu mày nhìn Gin đưa cha mẹ mình ra xe rồi quay vào trong khi xe nổ máy chạy đi. Ngay lúc đó, ánh mắt chúng tôi gặp nhau. Khóe miệng Gin khẽ nhếch lên rồi hắn bỏ đi.
_ Không thể coi thường… - Tôi lẩm bẩm, tay lục tìm bật lửa.
Một tiếng sập cửa mạnh và một bóng người chui tọt vào băng ghế sau xe tôi.
_ Cái quái gì???.... – Tôi giật mình quay người lại.
_ Nếu tôi là ông, ông Haven, tôi sẽ vứt ngay điếu thuốc kia khi đối mặt với một quí cô!
Cô gái trẻ chồm người tới trước giựt điếu thuốc khỏi môi tôi rồi ngồi lại ngay ngắn.
_ Cô là ai?
_ Một người biết những chuyện mà ông muốn biết!
Tôi ném cho cô gái ánh mắt nghi ngờ. Nhưng cô ấy phớt lơ nó và tiếp tục :
_ Ông hãy đến số 34 đường PrintMouth, khu Harlem. Ông sẽ tìm được thứ cần tìm!
_ Khu Harlem? – Tôi trợn mắt. – Tại sao tôi phải nghe lời cô?
_ Tùy ông! Nếu ông nghĩ đây là một cái bẫy thì ông không cần phải đến đó nhưng đồng nghĩa với việc ông sẽ không bao giờ tìm ra manh mối cho chuyện này!
_ Thật ra cô là ai?
_ Là một người quan tâm đến Damian và muốn giúp ông! – Cô mỉm cười. – Tôi xin lỗi vì không thể nói cho ông biết thân thế mình. Tôi sợ điều đó sẽ đem nguy hiểm đến cho cả hai chúng ta, đặc biệt là ông đấy ông Haven. Tôi khuyên ông nên cẩn thận hơn bắt đầu từ bây giờ. Ông đang thò tay vào hang cá lịch đấy.
Cô gái mở cửa xe và bước lên vệ đường.
_ Chúc may mắn!
Cửa xe đóng lại và chỉ trong phút chốc lưng cô gái đã hoà vào dòng người ra về từ buổi lễ.
Khu Harlem – một khu phố không mấy thân thiện trong lòng thành phố New York. Tôi đã không gặp được Ben cả những ngày sau đó để kể lại cho anh nghe về cô gái kì lạ hôm ở tang lễ, cùng những thông tin cô ta hé lộ cho tôi. Rất có thể đó là một cái bẫy, cũng có thể không, dù là thế nào, tôi vẫn phải thử. Thế là tôi lái xe đến khu Harlem.
Căn nhà số 34 thật ra trông như một cái xưởng tồi tàn trong một con phố đầy rác rến. Tôi bước đến cánh cửa to lớn bằng sắt ghỉ sét. Sau vài lần đập cửa, một gương mặt châu Á già nua cau có hiện ra sau khe hở khiêm tốn của cánh cửa.
_ Tôi…
_ Vào đi! – Ông ta cất giọng tiếng Anh the thé.
Cánh cửa được mở lớn ra một chút vừa đủ để tôi lách người vào. Bên trong thật chẳng khác gì một kho đồ phế thải. Các loại máy móc thiết bị cũ bị vất vào một góc, giữa phòng là một cái bàn có chiều ngang gần bằng căn phòng này với đầy đủ đồ nghề kì quái trên đó. Cạnh đó có một cái thang sắt dẫn lên một căn phòng nhỏ khác, có lẽ ông ta ngủ trên đó, còn dưới này là nơi làm việc. Nhưng loại công việc gì? Nơi đây cứ như một gara sửa xe.
_ Lần này là gì? – Ông ta cau mày nhìn tôi cứ như sự xuất hiện của tôi làm ông ta khó chịu.
_ Sao?
_ Các người là một lũ hèn hạ không giữ lời! – Ông ta bắt đầu văng tục và nói bằng một thứ tiếng khó hiểu.
Tôi đang nghĩ liệu có sự lầm lẫn gì đây? Tôi gặp ông ta lần này là lần đầu tiên mà?
_ Xin lỗi nhưng tôi…
_ Khốn nạn một lũ các người! – Ông ta rít lên. – Các người là một lũ tham lam. Nếu không vì Damian…
_ Damian? Ông biết Damian? – Tôi ngay lập tức nhào tới túm lấy cổ áo ông ta.
_ Vớ vẩn! Dĩ nhiên là… - Ông ta gầm lên và sẵn sàng tư thế hất ngã tôi ra nhưng chợt ông ngưng bặt và lấy tay nâng lại cặp mặt kiếng, nhìn tôi kĩ hơn. – Cậu không thuộc những kẻ đã đến đây lần trước. Cậu là ai?
_ Darian Haven. Tôi đang tìm Damian. Nói cho tôi biết ông giữ cậu ấy ở đâu???
_ Tôi không biết. – Ông đáp sau một tiếng thở dài.
_ Nhưng ông biết Damian. Nói cho tôi nghe ông biết những gì?
_ Tôi sẽ nói nhưng chàng trai ạ ở tư thế này cuộc nói chuyện của chúng ta xem chừng sẽ không được thoải mái lắm.
Nhận thấy ông đã dịu xuống, tôi cũng bỏ ông ra.
_ Hãy bắt đầu đi! Ông biết gì về Damian? Và chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây?
Người châu Á già im lặng. Ông gỡ cặp kiếng xuống, lấy vạt áo chùi rồi gắn trở lại lên mắt.
_ Damian là… con trai tôi.
Ông nói một cách điềm tĩnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét