Hôm nay là một ngày đặc biệt , là một ngày mà mọi người vui đùa cùng nhau với những lời nói “dối” đáng yêu và ngộ nghỉnh…hôm nay là ngày cá tháng tư.Thế nhưng với nó thì hôm nay là một ngày định mệnh…ngày mà suốt cuộc đời nhỏ bé của nó không bao giờ quên được.Suốt bốn tiết học mệt mỏi mà lòng của nó bồn chồn không yên, đôi mắt đượm buồn cứ nhìn vào chổ ngồi bên cạnh…vẫn là cái ghế ấy, cái bàn ấy …nhưng người xưa nay còn đâu , bây giờ chỉ còn kí ức , một kí ức in sâu vào tâm trí nó.Nó nghẹn ngào, muốn khóc thật to trong lớp nhưng nó không thể, nó mong sao cho chuông reo , cho mau hết giờ .Bản tính của nó vốn hay la cà cùng nhỏ bạn thân ở những quán cóc, đường phố.Nhưng lần này lại khác, dắt xe ra khỏi cổng, nó từ chối tất cả những lời rủ rê kia, lập tức phóng xe về nhà trước cái nắng gắt, gió ngược.Hôm nay ba mẹ nó đi công tác xa , nó về đến nhà lập tức rút vội vào phòng, đóng của lại .Nó khóc thật to , nó gào thét …những giọt nước mắt, từng giọt, từng giọt chảy ngược vào tim …trong tiếng nấc nó thì thào gọi tên hắn…Những kí ức ngày xưa chợt ồ ạt xô về.
Mười lăm tuổi, nó thấy và thường nghĩ rằng : Chỉ có những người nam và nữ mới yêu nhau và lập nên tổ ấm gia đình trên cơ sở hôn nhân.Suy nghĩ đó ăn sâu vào tiềm thức nó.
Học kỳ II năm lớp 9, nó là một trong những học sinh vinh dự được Huyện chọn đi thi học sinh giỏi ở Tỉnh.Chuyến đi đó thì trường nó có 6 học sinh được chọn.Ngồi trên xe , mắt nó nhìn ra phía xa xa ngắm nhìn những cảnh vật xung quanh với sự thích thú lạ kì.Nó đang say sưa, chìm đắm trong cái thú ngắm cảnh ấy thì bất chợt 1 giọng trầm ấm vang lên, làm nó giật mình... nó quay sang bên cạnh bất chợt nhìn thấy một gương mặt khá xinh trai quen thuộc, ah, là thằng lớp bên của mình đây mà , cặp mắt nó tròn xoe , ngơ ngác nhìn hắn
-Chào Nhân! Tớ có thể ngồi ghế bên cạnh cậu được không? Chổ của tớ không gần cửa sổ!
-Oh! Được chứ , ngồi tự nhiên đi Lâm hihi.
-Ủa! cậu biết tên tớ luôn à?
-Trời, cậu ở gần lớp tớ mà, không biết sao được á!
-Uh nhỉ! hihi,
Cách bắt chuyện của hắn đơn giản chỉ có thế thôi, rồi nó và hắn càng nói chuyện càng thấy hợp nhau, những chuyện trên trời , dưới đất , chuyện đâu đâu cũng là đề tài để nó và hắn tiếp nói cuộc trò chuyện . Với 1 một người vốn ít nói như nó , nhưng hôm nay nó lại nói nhiều như thế , có lẻ do hôm nay nó tìm được một người hợp tính, qua những cuộc trò chuyện nó biết được hắn cũng rất thích mưa , chính cái sở thích mưa ấy làm cho nó có cảm tình với hắn nhiều hơn.Ngày xưa, àh không! Mà là ngày này tuần trước chính hắn là người làm nhỏ bạn thân của nó khóc nức nở, nhỏ thì thích hắn lâu lắm rồi, thế nhưng đáp lại tình cảm của nhỏ là sự thờ ơ , lạnh lùng của hắn. Người gì đâu mà thấy ghét dễ sợ, thẳng tính quá trời, làm nó phải an ủi nhỏ hết 3 ngày mới xong. Hắn thì đẹp trai , học giỏi là mẫu người mà các bạn gái trong trường mơ ước, nhưng mà lạ thay đến giờ hắn vẫn “lonely” … nó nghĩ thầm: hắn là mọt sách chắc cú luôn. Nhưng hôm nay lại khác, nó cảm thấy hắn gần gủi và hài hước nữa, nó cảm thấy mến hắn vô cùng.
Kể từ ngày hôm đó, con mắt của nó cứ hay dòm ngó về những nơi có hắn, đơn giản chỉ là ngắm nhìn hắn từ xa.Nhiều lúc nó nghỉ: “Không lẻ mình yêu hắn rồi ta.Tầm bậy! Làm sao mà một thằng con trai lại thích một thằng con trai được cơ chứ!” rồi nó cố lãng sang một suy nghĩ khác, mặc kệ hãy để nó diễn biến tự nhiên vậy.
Ngày cá tháng tư, lớp 9
Nó đang say sưa nghe bản nhạc “ Giai điệu tình yêu” mà nó hằng yêu thích, thì bất chợt mẹ nó gọi:
-Nhân ơi! Con có điện thoại kìa.
-Alo!
-Nhân á! Lâm nè, hom nay cậu rãnh không? Tối nay đi ăn kem với tớ ná!
-Ủa! sao tự nhiên tốt quá vậy ta? Cóa ý đồ gì` không vậy?
-Không có mà, quyết định vậy nha đúng 7h tối, không gặp không về á!
-Uh! Tạm biệtLâm.
Đúng 7h tối, Lâm qua nhà rước nó
-HiHi! Cậu đến đúng giờ quá nhỉ?
-HiHi! Hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên của cậu và tớ mà .. làm sao đến trể đc
Nó đỏ mặt và vôi lờ sang chuyện khác, và nó cũng bắt gặp được vẻ lúng túng của hắn
-Thôi mình đi nào!
-Uh
Trêb đường đi cả hai đều im lặng , dừong như câu nói của hắn khi nãy làm cả hai lung túng, bất chợt giọng hắn vang lên phá tan cái sự yên lặng đến đáng sợ đó
-Nhân à! Tớ có chuyện muốn nói với cậu.
-Chuyện gì vậy Lâm?
-Nhân .. tớ ..tớ …tớ … thích cậu!
-Trơi! Xạo quá, hôm nay là ngày cá tháng tư mà.
-Uh! Không lừa được cậu rồi tức quá! Đến quán kem rồi mình vào thôi!
Bao trùm không gian quán kem là giai điệu du dương ,ngọt ngào của bài hát “ Mãi Yêu Mình Anh”, Giọng ca lúc trầm lúc bổng của cô ca sĩ Thùy Chi , như phá tan bầu không khí trĩu nặng giữa nó và hắn.Thời gian cứ thế mà trôi đi cho đến khi ly kem đã cạn dần . Hắn chở nó về đến nhà rồi tạm biệt ra về .Đêm đó lại một đêm nó không ngủ được…thể xác của nó ở đây nhưng mà tâm hồn của nó đã chạy theo hình bóng ai kia rồi …nó cứ mãi nhớ về hắn , nhớ lại câu nói đùa hồi chiều rồi nó cười khúc khích một mình ..nó ước hôm nay không phải là ngày cá tháng tư ..nó ước đấy là lời nói thật lòng mà hắn dành cho nó …nó ước …rồi nó chìm trong giấc ngủ nồng …Ngoài trời mưa rơi lất phất , từng hạt mưa khẻ rơi , từng hạt như buốt giá trái tim của nó .
Đầu năm lớp 10
-Nhân! Dậy đi học con 7h rồi! Tiếng mẹ gọi nó đi học.
Nó đang chìm đắm trong giấc mơ đẹp thì bị tỉnh giấc , hôm nay nó lại mơ thấy hắn.Nhìn vào đồng hồ thì đã điểm 7h, nó vội vàng đánh răng , rữa mặt rồi thay quần áo , nó cũng không còn thời gian để thưởng thức món trứng ốpla mà mẹ đã chuẩn bị cho nó.Nó chào mẹ rồi nhanh chóng đạp xe đến trường, vào đến lớp nó cuối chào cô rồi bẻn lẻn đi về phía cái ghế còn trống.Nó lay hoay một hồi rồi nhìn sang bên cạnh thì thấy hắn đang mỉm cười nhìn nó, hắn và nó học chung lớp.Nó ngơ ngác, hai cặp mắt tròn xoe nhìn hắn, nó nghe nói là hắn dự thi trường chuyên Hùng Vương ở Thị Xã mà , thế nhưng sao hôm nay hắn lại đi học ở đây nhỉ? Nó đang suy nghỉ thì giọng hắn vang lên:
-Này! Làm gì mà nhìn tớ như người mất hồn vậy?
-Ơ! Cái cậu này, người ta ngạc nhiên thôi mà.
-Hihi! Mà cậu ngạc nhiên chuyện gì vậy?
-Tớ nghe nói cậu thi tuyển vào trường Hùng Vương rồi mà, thế sao hôm nay cậu lại học ở đây nhỉ?
-Tớ không thích! Tớ không muốn rời xa nơi này , rời xa …mà thôi, đơn giản chỉ vì tớ không thích.
Mặc kệ lý do gì đi nữa, miễn sao hắn ở lại là nó cảm thấy vui rồi.Có lẻ nó đã thật sự yêu hắn, cái suy nghĩ hồi mười lăm tuổi giờ đây chỉ là những bong bong xà phòng vỡ tan trước mắt nó- cái trò mà hồi nhỏ nó hay chơi cùng những đứa bạn hàng sớm.Trong niềm vui hân hoan, nó cảm thấy cuộc sống hôm nay sao mà tươi đẹp thế , những cảnh vật xung quanh nó hằng ngày, hôm nay bổng nhiên đẹp lạ kì , nó tung tăng chạy về nhà .Chưa kịp thay quần áo thì nó đã vội chạy ra sau vườn , hòa mình vào thiên nhiên tươi mát của khu vườn .Bất chợt nó nhìn thấy con bướm sa vào màn nhện đang cố vẫy vùng khi cái chết cận kề , phải chăng cảm thương trước số phận của con bướm hay tại vì nó không muốn cái đẹp bị phá hủy…mà nó không cần nghỉ ngợi đã dang bàn tay của mình ra để cứu vớt cho linh hồn bé nhỏ này, mặc dù làm vậy sẽ trái với quy luật sinh tồn của tự nhiên.Nó cảm thấy chuyện tình yêu của nó cũng thế, nếu nó tiếp tục yêu Lâm thì nó sẽ đi ngược với quy luật của tao hóa, là mầm mống của tình yêu tội lỗi.Nhưng với cái bản tính của nó thì dù Trái Đất này có ngừng quay đi chăng nữa thì tình cảm của nó dành cho Lâm sẽ tồn tai vĩnh hằng , không bao giờ thay đổi.
Kể từ đó tình cảm bạn bè giữa nó và hắn ngày càng khăn khít, ai cũng tưởng nó và hắn là hai anh em, đi đâu cũng có nhau , đi học chung , làm bài tập chung, ngủ chung ……Thời gian cứ trôi đi cùng với sự phát triển tình cảm của nó dành cho hắn, nó muốn thổ lộ cho hắn biết tắt cả nhưng nó không thể. Nếu hắn là straight khi nói ra nó sợ sẽ đánh mất tình bạn đẹp giữa nó và hắn, vì thế nó luôn yêu hắn trong âm thầm lặng lẻ.Rồi…..
Ngày cá tháng tư, năm lớp 10
Vẫn là bài hát” Giai điệu tình yêu” vang lên trong căn phòng nó, sở thích của nó vẫn không có gì là thay đổi, nó là một fan trung thành của Thùy Chi mà. Lần này hắn cũng gọi cho nó, nhưng không phải là điện thoại bànmà là gọi vào số di động của nó
-Alo! Tớ đây, có chuyện gì không Lâm?
-Tối nay cậu rảnh không? Tụi mình đi ăn kem nữa nha.
-Ok! Tối nay 7h, như năm ngoái nhé!
-Uh! Àh 6h30 tớ đến rướt cậu nhé, đi với tớ mua cái này.
-Uhm! Bye cậu.
-Bye!
6h30, nó chuẩn bị tươm tất đâu vào đấy rồi ra cổng chờ hắn đến đón, hôm nay hắn vẫn đúng hẹn như năm ngoái.
-Lâm! Cậu tính mua gì thế?
-hihi, đi với tớ rồi cậu sẽ biết.
Thật bất ngờ, Lâm chở nó đến một shop hoa tươi, nới đây chỉ toàn bán những vòng hoa kết hình trái tim để những chàng trai tặng cho người con gái mà họ yêu thương nhất.Nó giả vờ hỏi ngu ngơ:
-Hehe! Cậu đinh mua hoa tặng người yêu àh Lâm?
-Uh! Tớ mua tặng cậu ấy!
-Hic! Cậu lại đùa, hôm nay là ngày cá tháng tư mà.
-Trời lại không lừa được cậu nữa rồi, mà thôi nhận lấy hoa cho tớ vui, mình đi ăn kem thôi!
-Hihi, vậy tớ nhận hoa nhé, cám ơn cậu nhiều nha.
Giá như hôm nay không phải là ngày cá tháng tư, giá như những lời nói của nó lúc nãy là thật, giá như nó có thể nói hết sự thật về nó cho hắn biết…Giờ đây những hi vọng dần vơi, cơn mưa ào tới
-Trời mưa, ăn kem lạnh không Nhân?
-Hic Hic! Tớ lạnh quá – Cái lạnh của nó không phải là lạnh xác thịt mà là lạnh từ trong tim.
-Cậu không có áo khoác lấy áo tớ mà mặc cho đở lạnh nè!
Nó ngơ ngác, chưa kịp nói gì thì hắn chồm tới khoác vào nó chiếc áo ấm áp.Ấm áp không phải là khi trời lạnh ta mặc thật nhiều áo mà là có ai đó khác lên ta một chiếc áo, chiếc áo như luồn ánh sang chiếu qua tim nó, rẽ màn đêm, xua tan cái giá băng lạnh lẻo, đánh thức một trái tim.
Tối hôm đó trời vẫn mưa! Ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn những hạt mưa rơi, ca khúc quen thuộc : “……Yêu là chi? Mãi em thầm nhớ mong bóng hình, dù anh đã đi về nơi xa em vẫn nhớ riêng mình anh…..Người hay không? Đã bao lần em khóc trong mơ vì anh, một lần thôi được hát với anh bài ca giấc mơ tình yêu…..”.Mưa vẫn cứ rơi, mà mưa đâu có biết, có người âm thầm yêu mưa.
Trong căn phòng bé nhỏ, vẫn giai điệu quen thuộc của bài hát “Giai điệu tình yêu”.Nó say sưa đắm chìm trong trong gia điệu du dương ngọt ngào ấy, và giờ đây nó khao khát được yêu, được ai đó quan tâm chăm sóc, có một bờ vai để nó tựa vào mỗi khi thất bại…Cái khao khát ấy ngày càng mãnh liệt và phát triển trong con người nó kể từ khi nó và hắn học chung lớp, giờ đây cái khao khát đó bùng cháy, và hôm nay nó quyết đinh nói mọi sự thật về nó cho hắn biết, mặc dù nó đã đắn đo, suy nghĩ rất nhiều.Lần này, nó không để hắn mời nữa mà nó chủ động gọi điện cho hắn:
-Alo! Tớ nghe Nhân.
-Lâm à! Tối nay rảnh không, đi chơi với tớ nha!
-Ờ! Tối nay mình rãnh, quán kem chổ củ hả?
Nó cảm nhận được từ phía bên Lâm đang rất vui và nó cũng vậy
-Uh, quyết đinh vậy nha đúng 7h tối không gặp không về hihi! Không cần rước tớ đâu, tớ đợi cậu ở quán kem.
Tối hôm đó là một ngày trọng đại, là ngày quyết đinh số phận của nó, rất có thể khi nói ra nó sẽ mất Lâm mãi mãi, kể cả tình bạn nó cũng không thể níu giử được.Nhưng nó đã quyết định rồi và nó sẽ không hối hận, nếu không nói ra thì đó mới chính là niềm ân hận của nó.Không có gì đau khổ hơn khi yêu một người mà không dám nói ra, chôn nén tình cảm của mình vào đáy con tim, và giờ đây tình cảm ấy dâng trào mãnh liệt, chính tình yêu của nó dành cho hắn đã tiếp thêm nghị lực cho nó dũng khí để thú nhận sự thật mà nó giấu kín bấy lâu nay, mặc kệ mọi rào cản của xã hội.
Đúng 7h nó đã có mặt tại quán kem, quán kem vẫn như năm ngoái không có gì là thay đổi, nhưng sao nó lại có một cảm giác thật khó tả , vừa hồi hộp lại vừa bất an.Một tiếng, hai tiếng rồi ba tiếng nó vẫn chưa thấy hắn đâu, rồi cơn mưa ào tới, nó cảm thấy lạnh, lạnh buốt trái tim nó, bản nhạc càng làm nó thêm đau đớn:
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi
Lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài
Lặng yên nghe xót xa trong tôi
Lặng yên khi nói chia tay
Lặng yên nghe nước mắt rơi
Lặng yên trong cơn mưa buồn
Lặng yên trong nổi cô đơn
…………………………
Nó về đến nhà thì đã hơn 10h, mệt mỏi và đau đớn nên khi vừa về đến nhà thì nó đã lăn ra ngủ.Ngoài trời sấm chớp liên tục, mưa mỗi lúc một to, mặc kệ sự gào thét của thiên nhiên nó ngủ như đứa trẻ vừa mới bị bố đánh đòn…nó ngủ để trốn tránh hiện thực, trốn tránh chính bản thân nó…nó không biết tại sao Lâm lại không đến, nó cũng chẳng biết làm thế nào, nó giờ đây như một người vô hướng, nó cũng chẳng muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa.
Sáng hôm sau, nó thức dậy với tâm trạng nặng nề, nó gọi mẹ mãi mà không thấy mẹ trả lời , nó vội vàng đánh răng rửa mặt rồi chạy xuống bếp.Lạ thật, hôm nay mẹ quên nấu đồ ăn sáng cho nó, mệt mỏi nó ngồi vào chống tay lên cằm suy nghĩ về một việc gì đó, bất chợt nhìn thấy mảnh giấy và hộp quà trên bàn
“3h sáng nay, ba của Lâm gọi điện báo tin , Lâm bị tai nạn giao thông…không qua khỏi.Lúc đó thấy con ngủ say quá nên bố mẹ không gọi con.Bây giờ bố mẹ đang đang bên nhà Lâm giúp đỡ và an ũi gia đình bạn ấy, khi nào con ngủ dậy thì qua liền nha! Bố mẹ xin lỗi vì đã không báo cho con sớm hơn!còn hộp quà kia là món quà cuối cùng mà Lâm tính tặng con nhưng chưa kịp thực hiện ….
Nó không tin vào mắt nó nữa, khoảng không gian trước mặt nó như tối sầm lại, đầu óc nó quay cuồng, hai hàng lệ tuôn trào … nó òa khóc như đứa trẻ bị lạc mẹ, nó cố kìm nén cảm xúc rồi chạy thật nhanh qua nhà Lâm. Lâm ơi tớ ghét cậu, tớ hận cậu, cậu ra đi để lại mình tớ giữa cuộc đời này sao? Chân tay nó bắt đầu bị co rút do căn bệnh tuột canxi, mặc kệ nó cố chạy về phía nhà Lâm, nhưng làm sao nó có thể chạy được trên đôi chân bị co rút, nối đau bị co rút ấy chẳng đáng là cái gì so với nỗi đau của nó khi mất Lâm mãi mãi …Sau một hồi vật vả với căn bệnh đáng ghét ấy thì nó đã đến nhà của Lâm, nhưng vừa tới cổng thì mắt nó nhòe dần, nhòe dần ….
Khi mở mắt ra thì nó đã nằm trong bệnh viện
-Con tỉnh lại rồi à!
-Dạ.
-Hồi sáng con làm bố mẹ sợ quá!
-Con xin lỗi bố mẹ, bệnh của con không nên xúc động.
-Con không có lỗi, bố mẹ biết …Lâm là bạn thân của con mà.
Nhắc tới Lâm, trái tim nó như bị nghìn con dao đâm vậy, nó òa lên khóc nức nở, mẹ ôm nó vào lòng , bây giờ nó mới thấy tình ẹm thật lớn lao.Mẹ đưa cho nó hộp quà của Lâm và bảo:
-Khi nào con khỏe thì mở ra xem nhé! Mẹ qua nhà Lâm đây, tạm biệt con yêu của mẹ.
-Tạm biệt mẹ!
Đợi mẹ đi khỏi rồi nó mở hộp quà ra xem.Một trái tim trên đó là dòng chữ:” L love N”, nó nghẹn ngào hạnh phúc và lấy lá thư kèm them món quà ra đọc:
“Nhân à! Hôm nay tớ đã quyết đinh nói cho cậu biết rỏ sự thật về tớ, tớ không nhữ những đứa con trai khác, tớ không thích gái cậu à! Tớ thích cậu, tớ thích cậu từ cái lúc ngồi chung xe năm lớp 9.Cậu biết không tớ rất nhút nhát nên chỉ dám nói thích cậu vào ngày cá tháng tư thôi, nhưng đó là lời nói thật lòng của tớ.Dù cậu có thích tớ hay không thì tớ vẫn muốn nói tớ thích cậu và mãi mãi sẽ như vậy …You are my destiny!”
Writer: Nick name NhockLuv diễn đàn taoxanh.net
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét