Chaps 6
Ngày hai mươi tháng tư, hai mươi năm trước anh chàng đẹp trai nhất vũ trụ đã sinh ra. Đó chính là Trịnh Uy Phong, vì muốn có bữa sinh nhật đặc biệt tôi phải hy sinh nghỉ học một ngày. Tiễn nhóc ra khỏi cửa tôi bắt đầu bắt tay vào công việc, trước tiên là quét dọn nhà cửa thật sạch sẽ. Khi căn nhà đã bóng loáng không còn hạt bụi thì chuông đồng hồ vừa điểm đến số mười hai.
-Trưa rồi à, nhanh thật. Giờ này chắc tiểu Thiên đang ăn cơm, không gặp nhóc nửa ngày rồi, nhớ nhóc quá !
Sau nửa tiếng chìm trong cơn nhớ nhóc, tôi đứng dậy ra siêu thị mua đồ. Mỗi lần tôi đến cửa hàng nào là y như rằng được tặng thêm đồ hoặc lấy miễn phí, xem ra đẹp trai cũng có lắm lợi lộc. Mua xong các thứ tôi trở về nhà, vào bếp mặc tạp dề. Tay trái cầm quyển sách dạy nấu ăn, tay phải cầm con dao tôi bắt đầu công cuộc làm bếp.
-Á á, cắt trúng tay !
-Ui da ! Dầu văng trúng mặt rồi !!
-Chết tiệt, nồi thịt bị khét !!!
Sau một hồi vất vả vật lộn với nhà bếp tôi cũng làm xong tám món ăn, nhìn cũng đẹp ra phết. Tôi quả là thiên tài làm bếp lần đầu nấu ăn mà làm đẹp không thua gì đầu bếp năm sao. Mãi tự tâng bốc mình, tôi bay trên mây mà quên đáp xuống để nếm thử vị món ăn. Kết quả cho sự xớn xác của tôi là được đắp mặt cà rốt miễn phí và hứng chịu ánh mắt muốn băm tôi ra làm thịt bằm của nhóc. Nhóc đứng dậy, tôi cứ tưởng lần này mình tới số thật rồi, chết chắc. Nhóc bước vào nhà bếp, xào xào nấu nấu, ra không phải nhóc định uýnh tôi. Tôi thề không bao giờ nấu cái gì nữa, chứ để nhóc nhìn tôi kiểu này thêm vài lần chắc tôi đứng tim mà chết quá. Công nhận nhóc nấu ăn ngon thiệt, hơn hẳn các đầu bếp đẳng cấp thế giới mà tôi từng ăn. Được ăn thức ăn nhóc nấu, chắc tôi sắp chết ngất vì hạnh phúc mất
-Tiểu Thiên nấu ăn ngon quá !
-Ờ
Nhóc trả lời thờ ơ hình như đang bận suy nghĩ chuyện gì, trong đầu tôi chợt loé lên suy nghĩ sáng như đêm ba mươi. Tôi nhìn nhóc bằng cặp mắt gian xảo vì biết nhóc hiện giờ không nhìn lên tôi để nhận ra nguy hiểm đang đến.
-Anh ăn cục thịt này nha !
-Ờ
-Sau này em nấu ăn mỗi ngày nhé !
-Ờ
-Tuyệt quá !
-Hả…!?
Nhóc giật mình, hình như đã biết mình lỡ lời. Nhưng muộn rồi nhóc ơi, đã bước chân vào bẫy thì sao nguyên vẹn bước ra được hả nhóc. Một hồi lâu sau nhóc nói với tôi.
-Chuyện tôi nói lúc nãy xem như không có nhé !
-Chuyện lúc nãy là chuyện gì ?
Tất nhiên tôi biết nhóc đang định nói gì nhưng tôi vẫn vờ ngây ngô hỏi, nhóc định rút lại lời nói à, không dễ đâu. Nhóc gắt gỏng với tôi.
-Thì chuyện tôi hứa sẽ nấu ăn…!!!
-A, anh phải đi rửa chén !
Thấy tình hình nguy hiểm tôi vội chuồn êm vào bếp trước khi nhóc kịp nói hết câu, tôi vừa rửa chén vừa khúc khích cười. Hôm nay tôi đã có món quà sinh nhật thật tuyệt vời từ nhóc, đây là lần sinh nhật vui nhất từ trước đến giờ của tôi. Tôi hát khe khẽ bài hát tôi tự sáng tác dành tặng nhóc.
-My sweet honey, you are my love. I love you when I see you at the first time.Oh, my sweet honey I love you so much, you known. You are my only love…
(bé yêu, em là tình yêu của tôi. Tôi yêu em từ phút đầu gặp gỡ. Ôi, bé yêu ơi tôi yêu em rất nhiều, em biết chăng. Em là tình yêu duy nhất của tôi…)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét