Vừa thoáng thấy bóng Jake, Chan hồ hởi.
_ Jake! Cậu đây rồi! May quá! Tớ đang đợi cậu…ủa! Cậu bé này là ai?
_ Tôi là bạn!
Cậu nhanh nhảu.
_ Cậu chẳng là ai cả! Đi theo tôi! Còn cậu!- Anh chỉ vào Chan.- Đợi tôi ở văn phòng! Chúng ta sẽ nói chuyện sau!
Chan ngơ ngác nhìn theo Jake len lỏi qua đám đông tay lôi một cậu bé đang ra sức thoát khỏi cánh tay chắc khỏe đó.
_ Anh dẫn tôi đến Cảnh Sát để làm gì?
Cậu phải khó khăn lắm mới theo kịp bước chân dài của anh.
_ Anh không định tống giam tôi chứ?! Tôi có làm gì đâu…
Anh kéo cậu vào một văn phòng nhỏ. Việc những tập hồ sơ được chất thành từng chồng một càng làm cho căn phòng vốn dĩ nhỏ này bị thu hẹp thêm.
_ Cô Tanya đâu?- Anh cất tiếng hỏi.
Một cái đầu ló lên từ phía sau chồng hồ sơ cao ngất nghểu.
_ Cô ấy có việc nên ra ngoài rồi! Jake đấy à…
_ Chào Rose!
Mặt Rose ửng hồng khi nhìn thấy Jake. Cậu có thể thấy một thay đổi rất nhỏ của đôi mắt thấp thoáng sau cặp kính cận.
_ Cô ấy có vẻ thích anh?!- Cậu thì thầm.
Anh bóp chặt tay cậu như một lời cảnh cáo. Cậu im bặt.
_ Cậu bé này là ai vậy? Em trai anh hả? Dễ thương quá…giống như anh…
Cậu bật cười khe khẽ. Còn anh thì xem ra khó chịu lắm rồi.
_ Khi nào Tanya về cô nhớ nói cô ấy đến gặp tôi!
_ Được thôi! Có vậy thôi sao?- Rose thất vọng.- Anh lúc nào cũng chỉ công việc!
Anh lôi cậu đi tiếp bỏ ngoài tai câu cằn nhằn vừa rồi. Lần này thì tay cậu tê lắm rồi. Cậu không còn cảm thấy mấy ngón tay của mình nữa.
_ Anh đang làm tôi đau đấy! Bỏ ra đi!
Anh ấn cậu ngồi xuống hàng ghế nhựa màu vàng. Anh đặt hai tay lên vai cậu và dí sát mặt mình vào mặt cậu.
_ Tôi là một cảnh sát và tôi có rất nhiều thứ để làm vì thế cho nên tôi không thể đi loanh quanh với cậu được…
_ Tốt thôi! Vậy tôi sẽ không làm phiền anh nữa! Chào…
Cậu nhổm đứng dậy nhưng lại bị anh ấn xuống.
_ Cậu nghĩ tôi sẽ để cho một người thậm chí không nhớ nhà mình ở đâu như cậu đi lung tung được à?!
_ Nè không phải vì cứu tôi mà anh muốn làm gì thì làm nha!
_ Một đứa nhóc như cậu 1 giờ sáng làm cái giống gì ở con hẻm đó? Cậu trốn nhà đi chứ gì?
_ Tôi nói với anh rồi tôi không phải là nhóc! Mà tôi có làm gì thì đó là việc của tôi!
_ Không nói nhiều với cậu nữa!
Jake lạnh lùng lấy ra cái còng tay. Anh khóa một tay của cậu nhóc rắc rối còn đầu còn lại anh khóa vào tay vịn của chiếc ghế nhựa.
_ Ê….anh làm cái quái gì vậy???
_ Tôi muốn cậu ngồi yên ở đây! Đợi khi tôi xong việc tôi sẽ tìm đến nhà cậu nói đôi lời với cha mẹ cậu!
_ Anh đâu thể đối xử với tôi như tội phạm vậy?! Cho tôi đi đi…năn nỉ đó…
_ NGỒI YÊN!!!
Mọi cặp mắt đổ dồn vào Jake. Cả cậu cũng giật bắn người khi anh quát. Chẳng ai hó hé gì trong một lúc cho đến khi anh quay lưng bỏ đi vào văn phòng.
_ Sao? Tin tức gì?
Anh bực bội ngồi xuống bàn làm việc. Chan nhìn anh bằng con mắt đề phòng.
_ Cái gì???- Anh bực bội quặc lại cái nhìn chòng chọc đó.
_ Không…cậu bé đó…
_ Nó chẳng là gì của tớ cả! Vào việc đi!
Chan nín thin và e dè đưa cho Jake tập hồ sơ rồi đứng nhìn anh giở từng tờ như muốn xé rách cả quyển sổ. Bất chợt anh ngưng giở, chăm chú đọc trang báo cáo cái chết của Johnny.
_ Không có dấu vết gì sao?- Anh hỏi sau một lúc im lặng.
_ Không! Thậm chí cả khẩu súng gây án cũng chẳng tìm thấy ở hiện trường…
_ Cũng phải! Chẳng có tên tội phạm nào ngu đến cỡ đó…
Jake tự lẩm bẩm với chính mình.
_ Jake! Chan! Vào văn phòng tôi!
Ông sếp to tròn đứng phía bên kia căn phòng gọi to tên anh và Chan.
Anh thở dài, xếp tập hồ sơ lại.
_ Bỏ vụ Johnny đi! Tôi cần hai anh cho vụ mới….
_ Bỏ là sao? Tôi đang….
_ Không cắt ngang Jake à!
_ Tôi không bỏ đâu!- Anh ngang bướng.
Ông sếp thở dài đánh sượt. Trong đám lính của ông anh là kẻ cứng đầu nhất. Ông vuốt cái đầu hói bóng loáng của mình.
_ Được rồi! Không phải bỏ mà là gác qua một bên! Giờ thì nghe đây! Tối nay tôi cần hai anh đến sòng bài Yuen Yu ở khu người Hoa…theo như tôi biết tối nay sẽ diễn ra một vụ buôn bán bạch phiến giữa lão To và bọn Thái…
_ Sếp muốn bắt quả tang hả?- Chan nói sau khi nháy mắt với anh.
_ Không hẳn! Chủ yếu là do thám! Tôi không muốn các anh lộ mình ra!
_ Nghĩa là sao?- Chan ngạc nhiên.
_ Nghĩa là chỉ đứng nhìn, nghe lén, sau đó phủi đít đứng lên đi về…Sếp à! Giao vụ này cho người khác đi! Tôi và Chan còn phải lo vụ Johnny nữa! Sếp biết tính tôi mà…đã làm là không bỏ giữa chừng!
_ Có thể anh sẽ moi thêm thông tin về Johnny trong vụ này đó!
Câu nói của ông Sếp kéo giật Jake trở lại văn phòng.
_ Sếp nói vậy là sao?
_ Hai tuần trước Johnny có liên lạc với lão To! Hình như hắn muốn lão giúp đỡ gì đó…
….3h44 chiều…..
_ Cậu nghĩ sao?
Chan hỏi anh khi cả hai quay trở lại bàn làm việc.
_ Tất cả…như một sợi dây bị ngắt ra làm nhiều phần vậy…
_ Lão To cũng là một phần trong sợi dây?
Jake không trả lời Chan vì anh nhìn thấy Tanya đang đi về phía mình. Phải rồi thằng nhóc! Suýt nữa thì quên mất nó!
_ Chào Jake! Chào Chan!
_ Chào Tanya!- Chan gật đầu chào lại.
_ Rose nói anh muốn gặp tôi! Chuyện gì thế?
_ Phiền cô tìm thông tin về cậu bé đang bị còng tay ở dãy ghế nhựa ngoài hành lang, hỏi nó nhà nó ở đâu, tên họ nó, cha mẹ nó, tất cả…rồi nói lại với tôi!
Chan trợn mắt nhìn anh, còn Tanya thì ngơ ngác chẳng hiểu anh đang nói cái gì.
_ Còn gì nữa?- Anh ngó lơ Chan, quay sang hỏi Tanya.
_ Cậu bé nào?
_ Còn cậu bé nào nữa?! Cái thằng nhóc lộn xộn đang bị còng tay ở dãy ghế đó chứ đâu!
_ Anh đang giỡn đấy à?! Lúc bước vào đây tôi có thấy ai ngồi ở dãy ghế đó đâu!
Im lặng. Cả ba người nhìn lẫn nhau. Rồi bất thần Jake bật dậy như cơn lốc, ào ra ngoài hành lang.
Dãy ghế trống trơn. Không thể nào! Rõ ràng anh đã…ối trời…cái còng?!!
Chiếc còng vẫn còn bấm lủng lẳng ở tay vịn ghế nhưng đầu kia của nó thì ngoác ra, hờ hững nằm trên ghế.
_ Nó đã tháo còng??? Cái thằng nhóc này…
_ Chuyện này là sao?- Tanya đứng sau lưng anh cất giọng bực bội.- Nếu đây là trò đùa thì phải nói là không vui chút nào Jake à!
_ Có ai vui lòng giải thích chuyện này không vậy?!- Chan vẫn vẻ mặt ngơ ngác hỏi.- Jake?
_ Nó đã bỏ trốn! Cái thằng nhóc đi chung với tớ hồi nãy đó! Ôi trời ơi! Đúng là điên đầu!!!
Jake hung hăng bước trở vô văn phòng. Tanya nhìn theo anh bằng cặp mắt thông cảm.
_ Anh biết không Chan?! Anh nên trông chừng Jake cẩn thận có vẻ như anh ấy đang làm việc quá sức đấy!
Khu phố người Hoa…9h tối….
Khu phố Hoa lúc nào cũng giữ được vẻ nhộn nhịp thường có của nó mặc cho cái rét căm căm quất vào da thịt. Thậm chí màu trắng của tuyết cũng không thể làm chìm đi những màu đỏ vàng sặc sỡ điển hình của khu phố.
_ Cậu không muốn thử món mì này sao? Ngon lắm đó!
Chan đưa món mì đang bốc khói nóng hổi đựng trong hộp giấy cho anh. Anh cầm lấy và ăn cầm chừng, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa sòng bạc Yuen Yu.
Anh và Chan đang ở trong xe “dọ thám” cùng với hai người nữa. Máy móc, dây nhợ, màn hình vi tính, được dăng móc tùm lum trong xe.
Càng lúc anh càng cảm thấy khó chịu. Ông sếp quái qủy đó dặn chỉ đi do thám nhưng cứ ngồi bó gối trong xe như thế này thì do thám được cái khỉ gì chứ?!
_ Bryan này! Bao giờ thì vợ cậu sinh?
_ Hai tháng năm tuần ba ngày nữa!
_ Chà…nhớ kĩ thế!
_ Còn cậu Chan? Bao giờ mới định lập gia đình?
_ Phải đó! Định vậy hoài sao?- Tuck tống cái hộp không vào bao rác, quay qua góp chuyện.
_ Người phải lo không phải là tớ đâu!
Anh biết Chan đang liếc nhìn anh. Cả Bryan và Tuck cũng quay sang nhìn anh. Anh cũng chẳng thèm bào chữa, ngó lơ sang chỗ khác. Ngay lúc đó anh trông thấy bọn người Thái.
_ Bọn chúng kìa! Năm thằng…
Bryan và Tuck nghiêm túc trở lại. Màn hình máy tính quét cận cảnh bọn chúng đang trao đổi gì đó, rồi bọn Tàu dẫn đám người Thái vào.
_ Bây giờ làm gì đây?- Chan bật hỏi.
_ Tớ vào đây!
Anh giắt súng vào bao, gắn lên tai máy bộ đàm nhỏ xíu trông như phone nghe nhạc.
_ Kênh năm!- Tuck thông báo.- Thử máy đi!
_ Nghe rõ!
_ Được rồi! Điện đàm ổn!
Anh mở cửa xe.
_ Jake! Nhớ nha! Đừng manh động!- Chan dặn với theo.
Anh băng qua đường. Cố gắng không để bọn gác cửa nhìn thấy, Jake lẻn vào con hẻm đằng sau sòng bài. Anh định sẽ đột nhập vào bằng cửa dành cho những người giao hàng. May quá! Có một xe giao bia đang đậu! Jake đợi anh chàng khuân vác không để ý anh lỉnh vào thật êm. Trước mặt anh là nhà kho chất đủ thứ đồ. Anh cẩn thận đi lần qua hết những chồng hàng, ánh sáng càng lúc càng mạnh hơn. Anh đã ra khỏi nhà kho, một hàng lang rộng sang trọng trải dài trước mặt. Chợt có người….
Jake nấp vội vào một góc. Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Có vẻ như hắn đang bước đến chỗ anh. Anh chầm chậm rút súng….nhanh như cắt anh lôi hắn vào, bịt miệng và chĩa súng vào hắn.
_ Là cậu???
Anh thiếu điều hét toáng lên. Cậu cũng tròn mắt nhìn anh. Chắc chắn cậu cũng thốt lên mấy tiếng như anh nhưng tay anh đã chặn hết mọi âm thanh phát ra từ miệng cậu.
_ Cậu làm cái quái gì ở đây?- Anh hạ thấp giọng.
_ Tôi làm việc ở đây!- Cậu hổn hển nói sau khi anh bỏ tay ra khỏi miệng cậu.
Anh lại nhìn cậu một lần nữa. Đúng là trên người cậu đang mặc đồng phục nhân viên của sòng bài này.
_ Cậu chưa đủ tuổi để làm việc ở đây! Có biết không hả???
_ Tôi đã nói với anh là tôi hai mươi tuổi chưa? Sao cứ bắt tôi lặp lại mãi vậy?
_ Hai mươi cái gì mà….chờ đã! Làm sao cậu tháo được cái còng đó ? Được lắm! Lần này tôi sẽ xử cậu! Nói mau nhà cậu ở đâu???
Chẳng hiểu sao việc gặp cậu ở đây làm anh quên béng mất tình cảnh và nhiệm vụ của mình lúc này.
_ Cậu mà không nói tôi sẽ cho tống giam cậu thiệt đó!
_ Vừa phải thôi nha! Anh đừng tưởng là cớm thì muốn tống giam ai thì tống nha!!!- Cậu cũng không vừa, gân cổ cãi lại anh.
_ Cậu giỏi lắm!!!
Anh hầm hè nhìn cậu, nhét vội khẩu súng vào bao. Rồi…anh nắm tay cậu lôi đi.
_ Hey anh lại lôi tôi đi đâu?
_ Đến Cảnh Sát! Cậu đừng tưởng tôi không dám giam cậu!!! Để xem cậu còn chạy đi đâu được…
_ Bỏ tôi ra!!!
Anh lôi cậu ra khỏi chỗ nấp. Trong lúc la lối cậu anh đã không nghe thấy nhiều tiếng chân vang lên trước đó.
_ Tụi bây là ai???
Anh đứng khựng lại. Giờ thì đã quá muộn để nhớ ra anh đang làm nhiệm vụ.
_ Tao biết nó! Nó là thằng cớm đã bám theo Johnny mấy tháng nay!- Một tên trong bọn chỉ vào anh, tay hắn lần vào vị trí để súng.
_ Chuẩn bị nhé!- Anh kéo sát người cậu vào anh, thì thầm.
Cậu còn đang ngơ ngác không hiểu anh nói chuẩn bị gì thì anh bất thần hất cái bình bông lớn vào hai tên bọn chúng, giơ chân đạp một tên ngã nhào. Thừa lúc chúng bối rối anh kéo cậu chạy.
_ Chan!
_ Tớ bị lộ rồi! Có vẻ chúng đang cho người đuổi theo…
<Đã nói là không manh động mà…>
_ Phía kia cũng bị….
Anh kéo cậu vào một góc, lấy thân mình che cho cậu ngay khi loạt súng đầu tiên nã đạn. Đồ đạc đổ bể tứ tung.
Anh rút súng bắn lại. Anh chỉ bắn dọa bởi anh biết chúng rất đông. Anh bắn bể mấy cái bóng đèn trên đầu bọn bảo vệ sòng bài. Hàng loạt tiếng nổ vang lên.
Anh lôi cậu lên cầu thang. Có vẻ chúng đã bao vây mọi phía rồi. Tệ thật! Bây giờ anh lại lôi một người vô can là cậu vào chuyện này!
_ Vào căn phòng phía trước!
Anh đẩy cậu vào và nhanh tay đóng cửa lại. Anh kéo thêm vô số vật nặng chèn chặt cánh cửa. Như vậy sẽ cản chúng lại phần nào.
_ Cái….
Lưng cậu chạm vào lưng anh. Anh quay lại và sững sờ trước cảnh tượng mình trông thấy.
Một người đàn ông nằm giữa vũng máu. Ông ta bị bắn. Khẩu súng nằm ngay bên cạnh.
_ Không…không thể nào…
_ Chan…
_ To…hắn bị giết rồi…
Một quãng im lặng.
Ai? Ai đã làm chuyện này? Có ai đó muốn xóa mọi đầu mối?! Nhưng ai…
Anh như sực tỉnh khỏi cơn mê. Tiếng súng vang lên bên kia cánh cửa. Chúng đang bắn vào ổ khóa. Chúng tưởng anh khóa cửa.
Anh mở tung cửa sổ và nhìn xuống dưới. Khá cao đây!
_ Lại đây!
Anh nắm tay cậu lại gần cửa sổ.
_ Cậu phải nhảy thôi! Nhớ canh chính xác cái thùng rác nếu không muốn tan xác!
_ Anh có điên không??? Cao thế này….aaahhh…
Anh đẩy cậu ngã xuống rồi cũng thu mình nhảy.
Cú va chạm cũng chả êm ái gì. Anh ê ẩm cả người, nhưng không sao, cùng lắm là bầm dập sơ sơ thôi miễn đừng gãy cái xương nào.
_ Cậu không sao chứ?
_ Tụi nó kìa!!!
Chết tiệt! Anh rủa thầm. Bọn chúng đã cho người đón ở đây. Anh ôm cậu vẫn còn đang choáng váng sau cú rơi vừa rồi nhảy khỏi thùng rác.
Bọn chúng quây xung quanh anh. Anh liền đẩy cậu ra sau lưng. Chúng lao vào đánh anh. Một mình anh xoay tứ phía… từng tên một ngã xuống. Anh cũng chẳng biết gì ngoài đánh và đỡ. Tên cuối cùng ngã xuống chân anh nhưng ngay lúc anh quay mặt lại thì một tên khác lại lao tới. Anh chẳng kịp thủ thế…..
BỐP…
Hắn gục xuống. Cậu hiện ra sau lưng hắn ta trên tay là nửa mảnh chai bể. Cậu vừa giúp anh?!
_ Tụi nó đâu rồi???
Anh lại nắm tay cậu bỏ chạy.
_ Chan! Rời khỏi đây ngay!
_ Tớ thoát rồi! Lái xe đi ngay đi!
< Hiểu rồi! Cẩn thận nha!>
Một tiếng “bíp” vang lên. Đường dây đã bị ngắt. Vậy là họ đi rồi!
Anh kéo cậu chạy len lỏi qua đám đông đi trên đường. Những tiếng kêu hốt hoảng vang lên. Bọn chúng đang đuổi theo phía sau, xô đẩy và la hét.
Có một chiếc xe điện đang đi tới. Anh đẩy người cậu vào xe và nhanh chóng leo lên. Chiếc xe chạy ngay qua bọn chúng. Anh ấn cậu ngồi xuống. Trống ngực anh đập liên hồi, không biết vì phải chạy nãy giờ hay vì lo sẽ bị nhìn thấy, hoặc có lẽ cả hai. Từ từ….chiếc xe bỏ khu phố Hoa lại phía sau…
_ Cậu không sao chứ?- Anh quay qua hỏi cậu đang ngồi thu lu trong lòng anh.
Cậu gật đầu.
Đường phố New York vắng lặng. Chiếc xe điện chiếu luồng sáng vàng rực của nó qua từng góc phố.
Đầu óc anh lởn vởn hình ảnh cái xác bất động của lão To trên sàn. Dựa trên những gì trông thấy thì hắn ta bị bắn ngay vào đầu. Một phát bắn chuẩn xác! Chắc chắn kẻ ra tay không phải tay vừa. Nhưng tại sao lại giết hắn? Có phải vì hắn đã liên lạc với Johnny? Còn lũ Thái? Có khi nào là chúng không? Tự nhiên anh thèm một điếu thuốc. Anh đưa tay vào túi áo vét thì sực nhớ ra đầu cậu đang dựa vào ngực anh.
_ Này…cậu ngủ à?
Gương mặt cậu đang ngủ hằn rõ vẻ mệt mỏi.
Tuyết lại bắt đầu rơi. Cậu khẽ rùng mình. Anh thấy vậy liền khoác tay qua người cậu, kéo nhẹ cậu vào lòng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét