Chương 14 - Phần 2
Tiếng nhốn nháo, la hét của một người đàn bà vang vọng từ trong nhà. Tiếp theo đó là tiếng kính vỡ, rồi sau đó là một chiếc va li cũ kĩ bay vèo ra sân, nó nảy lên mặt sân sần sùi và cuối cùng va vào gốc cây liễu, xổ tung mọi thứ bên trong ra. Đức ngẩn người cố lách đám đông nhốn nháo đậu xe vào sân nhà xem có chuyện gì đang xảy ra. Tiếng la hét của mợ anh át lẫn tiếng cau có của Thanh. Anh liếc nhìn chiếc va li cũ kĩ ấy, nó rất quen thuộc, nó là của anh. Chiếc va li ấy bung một loạt quần áo vươn vãi ra ngoài sân và vô số thứ linh tinh khác.
Chiếc khung hình anh thường hay để trên bàn học đã bị rơi ra, bể nát khung kính. Đức còn chưa biết chuyện gì xảy ra. Rồi tiếng mợ và Thanh mỗi lúc một lớn, cuối cùng hai người cùng xuất hiện ngay ngưỡng cửa. Trên tay mợ anh là chồng sách vở, bà thẳng tay ném nó ra sân. Lúc đó cả hai người cùng nhận thấy sự hiện diện của Đức. Đức tần ngần đứng đó ngó bà mợ của mình, sao mà hôm nay bà dữ quá. Quần áo xốc sếch, mặt đỏ bừng như gấc chín, mồ hôi nhễ nhại bê bết cả vào tóc tai, quần áo. Giọng thì oang oang như một chiếc loa phóng thanh cực đại nhằm vào Đức mà hét:
- A. Về rồi sao đồ khốn?… Mày lượm mấy thứ ‘dơ bẩn’ này của mày rồi ra khỏi nhà tao!
Vừa nói bà vừa vò lấy quyển tập quăng thẳng vào anh. Đức ngơ ngác né tránh, anh nhận ra đó là quyển nhật ký của anh, rồi anh lại nhìn bà. Không hiểu anh đã làm gì mà bà nổi đình nổi đám lên ghê rợn như vậy?
Nhưng tiếng Thanh đã cất lên:
- Con đã nói rồi. Có gì vô nhà rồi nói, mẹ làm ầm lên vậy người ta biết thì sao?
Bà mợ không chịu thua gân giọng hét:
- Biết thì đã sao? Bà con lại mà coi thử xem tao đúng hay tao sai? Lại mà coi nè… nó là thằng ‘bê đê’… Nó dám dụ dỗ mày… nó có coi tao ra gì đâu? Nó có biết xấu hổ là gì đâu mà mày bênh vực nó hả?
Thanh gắt lời:
- Nhưng mà chuyện trong nhà, làm toáng lên thì được gì chứ?
Vừa nói Thanh vừa lôi kéo mẹ anh vào trong. Đến giờ Đức mới hiểu ra sự việc của anh đã đổ bể mọi chuyện. Mợ anh đã đọc lén nhật ký của anh, mọi chuyện thế là hết. Nhưng Đức cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, bởi mợ anh phản ứng kích động đến mức ngoài sức anh tưởng tượng. Anh vẫn nghĩ rằng bà ta có bệnh tim…
Đức thoáng bối rối nhìn đám người lố nhố xung quanh nhìn anh chằm chọc. Anh cố lấy bình tĩnh cúi thu gom lại đồ đạc của mình, dồn lại vào chiếc va li cũ kĩ ấy. Ngày đó anh chân ướt chân ráo lên đất Sài gòn cùng chiếc va li này, bây giờ nó đã cũ kĩ và lỗi thời. Mấy đứa nhóc hàng xóm chỉ trỏ anh cười khanh khách
- ‘bê đê’ nè tụi bay ơi…
Đức thoáng cao mày, anh lẩm nhẩm “bình tĩnh, bình tĩnh… không có chuyện gì lớn… bình tĩnh”… tụi bay chưa được thấy ‘bê đê’ sao? Tội nghiệp tụi bay…
Tiếng mấy người phụ nữ cười phá lên láo nháo:
- Chắc nó ngủ với con bả đó…
Đức nghĩ thầm “phải rồi,... sắp tới phiên con trai bà đó”
Giọng một người khác tiếp theo:
- Cũng đẹp trai quá chứ… vậy mà bê đê…
Đức cáu kỉnh lầm bầm “mọi bê đê đều đẹp, mới biết sao?”
Giọng người phụ nữa khác nữa vang lên:
- Trời ơi, thì ra là bê đê hả? Bình thường thấy nó hiền lắm mà?
Rồi giọng một người con gái nhỏ nhẹ bất chợt nói:
- Anh có cần giúp gì không?
Đức ngừng tay, anh ngẩng đầu lên nhìn cô bé đang giương đôi mắt nai nhìn anh. Đức cúi xuống lắc đầu:
- Thôi khỏi…
Rồi Thanh hiện ra. Anh chạy bổ đến bên Đức, gom nhanh một số đồ đạc lại rồi anh vác va li lên đặt lên xe.
- Đi thôi anh.
Đức ngẩn người nhìn Thanh:
- Anh đi được rồi, em…
Thanh chẳng nói chẳng rằng, anh lôi thêm một chiếc va li nữa đặt phía trước rồi leo lên xe nổ máy.
- Anh đi thì em cũng đi. Bây giờ có nói gì cũng vô ích, chờ vài bữa mẹ ‘nguội’ đã rồi tính.
Đức còn tần ngần thì Thanh đã vọt xe đến trước mặt anh. Bất đắc dĩ anh phải leo lên xe rồi cả hai lách đám đông mà vọt thẳng.
* * *
Renggg… Reennnggg…
Thy liếc nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh giường, đã 1 giờ trưa rồi. Anh càu nhàu nhấc máy:
- Alô?
Bên kia là giọng nói quen thuộc cất lên:
- Hê, đang ngủ hả?
Thy giật thót mình tỉnh hẳn người:
- Hê thằng qủy, lâu rồi mày không gọi cho tao, sao tao mail hoài cho mày mà, không nhận được sao?
Dũng phì cười đáp:
- Tao xin lỗi, bận nhiều việc quá, tao có đọc được nhưng mấy lần gọi mày thì mày đi vắng. Còn số điện thoại đi động mày đưa tao thì sai hay sao đó, tao gọi 3 lần rồi mà không phải là mày.
Thy nhăn nhó:
- Trời à, để tao đọc lại cho mày, ghi lại đi.
Dũng ghi lại số điện thoại cầm tay của Thy rồi hỏi tiếp:
- Mày dạo này sao rồi?
Thy phì cười đáp:
- Vẫn bình thường thôi, quán xá vẫn bán đều đều.
Dũng phì cười:
- Tao phải về coi quán xá của tụi bay như thế nào mới được. Có khó khăn gì thì mày cứ nói với tao nghe chưa.
Thy cười khúc khích đáp:
- Dạ biết, nhưng không sao, vốn đâu phải có một mình tao!? Còn vợ chồng thằng Đức, còn phần của thằng Khánh, thằng Hào nữa mà. Không có vấn đề về tiền bạc đâu.
Dũng thở phào:
- Coi bộ không cần tao nhúng tay nữa rồi. Còn bé Mai gì đó đến đâu rồi? Chừng nào mày cưới vợ chồng tao nhất định về dự.
Thy ngao ngắn lắc đầu:
- Vẫn vậy thôi mày ơi, đừng ép tao làm thầy chùa chứ!
Dũng cười khúc khíc nói:
- À ha, vẫn chưa chịu lấy vợ hả? Bây giờ thì tao thấy mày khuyên là đúng đó. ‘Đừng lấy’!
Chợt Thy nghe một giọng gằn từng tiếng với Dũng:
- Anh mới nói gì hả?
Dũng phá lên cười khanh khách:
- Chết tao rồi, bà xã tao nghe được rồi.
Thy phì cười đáp:
- Vợ chồng tụi bay đã 4 năm rồi, vẫn còn con nít vậy sao?
Dũng phì cười đáp:
- Ừ, 4 năm rồi.
Thy tặc lưỡi:
- 4 năm,… quả là lâu phải không?
Dũng chợt buồn xo đáp:
- … cũng không hẳn là lâu lắm…
Thy ngạc nhiên hỏi:
- Không lẽ, mày còn…
Dũng cắt ngang câu nói của Thy và đáp gọn:
- Thôi mà…!
Thy gầm lên trong điện thoại:
- Ôi Trời…!
Dũng vẫn thản nhiên đáp:
- Đâu có gì, tao nghĩ yêu là một chuyện và trách nhiệm là một chuyện khác.
Thy càng ngạc nhiên hơn:
- Vậy có nghĩa là mấy năm nay mày đang làm trách nhiệm?
Dũng vẫn thản nhiên đáp gọn:
- Phải rồi!
Thy không biết nên nói điều gì, anh bèn nói lảng:
- Mày nói vậy không sợ vợ mày buồn à?
Dũng thở dài ra đáp:
- Bả đi rồi. Và cho dù bả có ở đây tao cũng nói vậy. Qua bao nhiêm năm chung sống, Ly hiểu người tao yêu là ai mà. Nhưng vợ tao không chấp nhất nữa, bởi vì vợ tao cũng yêu tao như tao đã yêu ‘nó’.
Thy ra chiều ý, bèn đáp:
- Vậy ra mày là người đau khổ suốt 4 năm nay rồi, sao mày không lên tiếng? Bạn bè có thể chia xẻ được mà.
Dũng bật cười:
- Mày đừng có điên. Tao không có gì đâu. Mà bỏ đi, nó sao rồi?
Thy vui vẻ đáp:
- Nó ổn lắm mày yên tâm. Dạo này cũng ít gặp nó.
Dũng ừ hử hỏi:
- Nó chịu yêu người nào chưa?
Thy cắc cớ đáp:
- Yêu hả? Mày quên đi, chữ đó nó ‘xóa’ từ lâu rồi. Bây giờ nó khác trước nhiều lắm rồi.
Dũng phì cười đáp chua chát:
- Nó vẫn vậy…
Thy gật gù:
- Coi bộ mày hiểu nó hơn ai hết, nhưng mà dù sao mày cũng không thể cứu vãn được gì nữa, mày phải có trách nhiệm với con mày. Tao cũng nghĩ mày nên làm như vậy!
Dũng khịt mũi:
- Đành chịu vậy, …
Thy hỏi dồn:
- Sao?
Dũng lại mỉm cười lạt lẽo:
- Thôi bỏ đi. Tụi thằng Thanh thằng Đức thì sao?
Thy phá lên cười đáp:
- Ôi trời lũ qủy đó tối nào cũng qua rần rần ở nhà tao. Mẹ tụi nó làm dữ quá thằng Đức không thể ở lại nhà thằng Thanh nữa.
Dũng lo lắng hỏi:
- Vậy giờ nó ở đâu?
Thy vui vẻ nói:
- Thì lên quán ở. Coi quán luôn càng tốt chứ sao?
Dũng thở ra đáp:
- Ờ,… mà sao tới nỗi như vậy?
Thy phì cười đáp:
- Cái thằng qủy đó nó bỏ quyển nhật ký của nó ra ngoài bàn. Trong đó nó ghi lại chuyện của nó và thằng Thanh. Boomm… vậy là xong.
Dũng phì cười đáp:
- Ra là vậy…
Thy tiếp luôn:
- Cũng không sao. Hai đứa nó chính thức lấy nhau hồi ba tháng trước rồi. Tụi nó bắt thằng Khánh phát biểu chính cho cuộc hôn nhân đó, nhưng không hiểu sao thằng Khánh không đến. Làm tao phải bất đắc dĩ làm thay, ngượng gần chết.
Dũng cười buồn:
- Mày biết tại sao mà… Nhưng mà tụi nó làm lớn chuyện cho cả làng biết hả?
Thy vội xua tay:
- Hê, không có. Tụi nó chỉ ra mắt với bạn bè thôi. Hình chụp tụi nó có gởi qua cho mày rồi mà?
Dũng nhăn nhó nói:
- Ủa, sao tao không thấy kìa?
Thy bèn đáp:
- Sao kì vậy, không lẽ cả tháng rồi mà còn không tới?
Dũng bèn hỏi:
- Mà nó gởi hộp mail của tao hay của vợ tao?
Thy mỉm cười nói:
- Không! Tụi nó gởi bạn nó cầm qua nhà cho mày mà. Có đứa bạn thân nào đó của thằng Thanh quay về Mỹ hồi tháng rồi đó.
Dũng chợi hiểu ra bèn nói:
- À, ra vậy. Tao và vợ con đang ở bên Nhật mày à. Chắc là nó gởi bên đó rồi, cuối tuần này tao mới về lại bên đó.
Thy tặc lưỡi:
- Sướng ghê ha, đi về luôn phiên. Vậy mà Việt Nam thì …
Dũng đằng hắn:
- Mày lại nữa rồi…
Thy phì cười nói:
- À thôi, hì hì… túm lại là bọn tao bên này ổn lắm. Vợ chồng mày cũng vậy nhe.
Dũng cười giòn tan:
- Được rồi, không phá giấc ngủ của mày nữa. Vợ chồng tao phải đi shopping đây, khi khác gọi mày nữa. Ngủ ngon nha.
Thy mỉn cười rồi gác máy. Anh rúc đầu sâu vào trong chăn. Mọi chuyện đã qua lâu thật rồi. Mới ngày nào anh còn là một thằng sinh viên, bây giờ đã là một tay chủ quán cà phê khá lớn rất ăn khách. Dĩ nhiên, công sức này không phải một mình anh mà có, nhưng có được công việc và bạn bè vui vẻ làm anh cảm thấy mãn nguyện lắm. Anh chẳng muốn gì hơn ở cuộc đời này nữa, mặc dù công việc cũng bận bịu tíu tít hơn anh tưởng.
* * *
Sinh nhật.
Điều mà hằng năm mọi đứa bé đều thích bởi chúng có được thêm nhiều quà mới, nhiều món đồ chơi mới mà chúng ao ước và một chiếc bánh kem to đùng quyến rũ. Nhưng đây không là lễ sinh nhật của một đứa bé. Lễ sinh nhật của một chàng thanh niên vừa tròn 24 tuổi, lứa tuổi đánh dấu sự khởi sắc trong sự nghiệp của đời người.
Khánh và cả bọn chuẩn bị trang hoàng quán xá từ sáng đến giờ, Thanh mệt lử người nhìn Đức phì cười nói:
- Anh à, thêm một cái sinh nhật như vầy nữa là lấy mạng em đó.
Đức lườm Thanh một cái đáp gọn:
- Càng tốt, anh lấy người khác.
Khánh bật cười khanh khách đáp:
- Phải đó, chết làm gì? Chỉ ‘lỗ’ thôi anh Thanh à.
Hào và Thy thì mệt lử rồi, cả hai đứa không hơi đâu mở miệng, chỉ chia nhau uống liền tù tỳ hết cả một chai nước suối rõ lớn trước cái nhìn trân trân của cả bọn.
Khánh nhìn chung quanh quán mà lấy làm hài lòng lắm. Mọi thứ đều tuyệt vời, đều sang trọng đến mát mắt. Và anh chỉ cần chờ đợi đến tối nay, bữa tiệc sẽ vui nhộn hơn bao giờ hết… bởi vì đây là lần đầu tiên sau 5 năm trời anh mới tổ chức cho riêng mình một bữa tiệc sinh nhật thật như ý. Điều này làm anh mãn nguyện lắm. Phải rồi, đã 5 năm. Khánh lẩm bẩm, 27 tháng 5 của mấy năm về trước, những hình ảnh của anh và Dũng vào những ngày ấy bỗng thoáng chốc hiện về như những đoạn phim rời rạc. Khánh thấy mình đang cười tươi rói với Dũng: “anh à, đi ăn cá viên chiên đi…”, rồi anh thấy mình đang được ôm Dũng trên chiếc thuyền vượt thác ở khu giải trí “… ghê quá, té có chết không ta?”. Dũng mỉm cười nắm lấy tay anh mà đáp: “ai cho em chết?”… rồi hình ảnh lúc quan trọng nhất của đời anh: “em có bằng lòng lấy anh cho dù…”
Chợt Khánh bừng tỉnh vì Hào đang lay anh. Khánh vội nhoẻn một nụ cười trừ ngay:
- À không, tại… ơ… tao hồi hộp quá thôi.
Thanh ngẩn ngơ nhìn Khánh hỏi:
- Hồi hộp? Có sao?
Thy vội ngắt ngang Thanh:
- Kệ nó đi Thanh… thôi mày đi tắm đi.
Thanh vẫn chưa chịu bỏ:
- Nhưng mà đâu phải vậy, nó …
Thy vội chụp lấy Thanh lội tuột vào bên trong quán:
- Nói nhiều quá, tắm đi cho người khác tắm, Mau lên…
* * *
Khánh hồi hộp liếc nhìn tờ giấy diễn văn mà anh phải đọc trước đám bạn dự tiệc sinh nhật của anh. Thy đã soạn nó dùm anh từ hai bữa trước, nhưng mà anh vẫn không thuộc nằm lòng lấy một chữ. Mọi câu cú đều như muốn nhảy lung tung, chỉ chực trào ra khỏi đầu anh ngay tức khắc. Thy khẽ nhắc anh bình tĩnh, anh cũng biết điều đó, nhưng màkhông hiểu sao anh không thể tự tin được. Đây không phải là lần đầu tiên anh lên sân khấu. Anh đã từng lên sân khấu của sàn nhảy cơ mà. Hơn nữa những người đến hôm nay đều là bạn của anh, không có lý do gì mà anh phải hồi hộp cả.
Khánh cố lấy bình tĩnh bước lên sân khấu. Mọi người đều đã đến hầu như đứng chật cả quán. Rồi một tràng pháo tay nổi rộ lên ầm ỹ, tiếp theo là những tiếng húyt sáo cổ vũ, những tiếng la chói tai động viên anh. Anh không biết làm cách nào để cảm ơn sự đón chào nồng nhiệt đó, chỉ biết cúi đầu chào tất cả mọi người cộng với một nụ cười thật hạnh phúc. Nhưng liền sau đó, Khánh như trút được cả ghánh nặng trên vai xuống, anh lại cảm thấy trở nên tự tin một cách lạ thường.
“ Xin cám ơn tất cả các bạn đã đến chia vui cùng Khánh trong bữa tiệc hôm nay. Khánh rất vui… vui lắm…”
Đám đông lại hò reo ầm ĩ khiến anh phải ngừng lại chở họ lắng xuống.
“Đặc biệt, Khánh muốn nói lời cám ơn đến những người bạn… những người anh em … đã rất thương yêu Khánh, là nguồn động lực để Khánh tiến tới những thành công trong cuộc sống, để rồi được hân hạnh làm một buổi tiệc nhỏ cùng các bạn tham dự hôm nay”
Đoạn anh quay sang cả bọn Thanh, Đức, Hào và Thy mà nói
“Cám ơn!”
Cả bọn vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt. Thy ngạc nhiên tự hỏi:
- Mấy câu này đâu phải bài diễn văn của mình?
Trong khi đó Khánh tiếp luôn:
“Và… tất cả các bạn, xin hãy cùng Khánh dự buổi tiệc sinh nhật ngày hôm nay thật vui vẻ! Nó không phải là buổi tiệc của riêng Khánh, mà là của các bạn Khánh ngồi kia, và là của cả các bạn nữa… Hy vọng các bạn sẽ thích. Nào chúng tay hãy nâng ly chúc mừng cho bữa tiệc của tất cả chúng ta”…
Cả đám đông nâng ly, cụng ly tanh tách chúc mừng Khánh rồi cùng hô to: “HappyBirthday” trong những tràn hoa giấy lẫn những lọn khói mỏng. Tiếng nhạc nhộn nhịp tiếp theo khiến cả bọn hùa nhau nhảy nhót thật vui vẻ.
Khánh bước xuống tiến lại phía Thy thở phào nói:
- Trời ơi tao hồi hộp quá quên béng hết mấy câu mày ghi cho tao rồi. Ban nãy tao nói nghe có ‘lọt’ lỗ tai không?
Thy bật cười khanh khách đáp:
- Được lắm, hay hơn tao nhiều. Không ngờ mày cũng biết thuyết phục đám đông hén.
Khánh bật cười đáp:
- Đừng có mà tâng bốc tao. Nè, chúc mừng sinh nhật tao đi chứ bọn bay.
Cả đám hò reo cụng ly với Khánh thật phấn khởi.
Rồi một người dong dỏng cao chen đến, ăn mặc khá đứng đắn so với đi dự tiệc khẽ chào mọi người rồi ghé tai Khánh thì thào. Khánh nhỏen cười ngay rồi quay sang nói vào tai Thy:
- Tụi bay tự nhiên nghe, tao phải đi tiếp mấy đứa kia…
Thy nhún vai toét miệng cười:
- Đi đi… coi ra hắn cũng bảnh trai lắm.
Khánh phì cười đáp:
- Bảnh hay không chả quan trọng. Cái quan trọng là ‘tiền’… thằng này không moi nó một mớ thì uổng phí lắm.
Thy thấy Hào xụ mặt thì thụi hắn một cái rồi nhe răng cười với Khánh:
- Đi đi cưng, tụi này tự hiểu thân phận bọt bèo mà.
Khánh phì cười chào cả đám rồi anh lách người biến mất vào đám đông. Đức nhìn theo rồi chỉ biết ngẩn ngơ nói:
- Càng ngày nó càng khác…
Hào cũng gật gù:
- Thay đổi quá nhiều….
Thy bèn cắt ngang:
- Tao thấy nó bản lĩnh ra đó chứ…
Cả bọn đều tán đồng. Đúng vậy, Khánh đã thay đổi. Anh đã không còn như xưa, không còn câu nệ những chuyện mà ngày trước anh coi như là kinh khủng, những điều kinh tởm nhất trên đời. Anh có những người bạn mà ngay cả Hào cũng không ngờ đến, anh tham dự những cuộc trụy lạc không kém gì Hào trước đây. Và như để đánh dấu, người ta đã đặt biệt danh cho anh là Lãng Tử. Lắm lúc Hào cũng không hiểu nổi thật ra Khánh muốn gì nữa, những chuyện anh ta làm tưởng chừng như vô bổ. Nghe có vẻ như anh ta ham tiền đó, nhưng người ta đưa tiền thì anh ta cũng đổ hết vào bạn bè, đây đó… không giữ cho mình dù chỉ một đồng. Phần hùn trong cái quán này hẳn là một sự nỗ lực lớn của Khánh và cũng là sự đánh dấu rằng Khánh đã lớn, anh đã biết suy nghĩ chính chắn cho tương lai mình hơn.
Hào còn đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên anh thấy đám đông đã quây lại thành một vòng tròn lớn. Chính giữa chừa chỗ cho một đôi đang dìu dắt nhau theo điệu Valse tuyệt diệu. Cả hai dìu dắt nhau nhảy rất ăn ý, rất đẹp mắt, những lúc buông người quay theo nhịp, những lúc chụp bắt nhau từ hai phía rất thành thạo khiến những người tham dự phải tán thưởng không tiếc lời.
Thy tròn mắt nhìn đôi khiêu vũ ấy mà không chớp. Anh phải buột miệng thốt lên:
- Trời ơi, tao không ngờ nó nhảy hay vậy.
Thanh thì ngẩn ngơ nhìn đáp:
- Phải đó, cũng khá lắm. Nhảy không anh?
Đức nhún vai đáp:
- Thôi cho xin. Mấy điệu này có chết nhảy cũng không được.
Thanh bĩu môi nhăn nhó. Hào ngồi ở góc xa nhất nên anh phải mở tròn mắt lau láu nhìn mới nhận rõ ràng đó là Khánh và anh chàng cao cao ban nãy. Cả hai lúc buông tay, lúc cuộn tròn, xoắn vào nhau đi dọc theo hình vòng tròng của đám đông, rồi Khánh được tung lên, rồi anh đáp xuống nhẹ nhàng lướt đi thật tuyệt diệu. Cả đám đông hô hào ầm ĩ. Cả hai khiêu vũ thật say sưa cho đến khi kết thúc bài nhạc. Cả đám đông hò reo phản đối nhưng họ nhận ra rằng Khánh đã chuồn đi đàng nào mất.
Khánh đã trở về với cả bọn, anh ngồi phịch xuống canh bên Hào chộp lấy chai nước suối uốnng lấy uống để. Thy tròn mắt nhìn Khánh mà lắc đầu. Thanh và Đức thì dán cặp mắt của mình vào Khánh cứ như anh là người ở đâu rớt xuống đám tiệc này vậy. Còn Hào thì vẫn xụ mặt buồn xo. Khánh nhìn cả bọn rồi ngạc nhiên hỏi:
- Sao không ra chơi? Tụi bay ngồi hết cả đám trong này làm gì?
Không ai lên tiếng, Khánh vừa thở hổn hển vừa nói:
- Ra mau lên, party mà ngồi một đống như phỗng vậy?
Thy lắc đầu nguây nguẩy:
- Không được, Mai nó tới rồi. Tao mà lạng chạng là tiêu ngay.
Khánh ngước nhìn cô bé đang lúi húi trong quầy Bar vừa cười gằn đáp:
- Thôi được, tha cho mày.
Đoạn anh liếc nhìn Hào:
- Còn cưng sao hả?
Hào cười méo xệch đáp:
- Chưa có hứng…
Như chờ đợi câu đó, Khánh chộp lấy hắn lôi tuột ra sàn nhảy. Hào bất đắc dĩ phải ra sàn nhảy với Khánh mặc dù anh không thấy hứng cho lắm. Nhưng ra đến nơi thì anh đã cảm thấy hưng phấn ngay bởi tiếng nhạc dồn dập thu hút anh, và cả hai bắt đầu nhảy say mê trong tiếng nhạc disco dữ dội.
Một lúc sau, tiếng nhạc và đèn chung quanh vụt tắt. Chỉ còn le lói những ánh đèn nhỏ trên sân khấu và một chiếc bánh kem lớn hai tầng được đẩy ra trước. Bên trên mỗi chiếc bánh là một hàng nến cắm sáng rực. Rồi tiếng nhạc bài Happy Birthday của ban nhạc New Kids On the Block trổi dậy, cả đám đông hò reo chúc mừng và Khánh từ từ bước lên sân khấu. Tiếng Thy văng vẳng ra:
“Xin lỗi, chúng ta cần tạm ngưng trong giây lát để cùng chúc mừng cho một người. Và thưa các bạn, đây là nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm nay!”
Khánh vui mừng ôm chầm lấy Thy. Anh đón lấy chiếc micro từ trên tay Thy. Cả đảm đông yên lặng hẳn chờ nghe Khánh phát biểu:
“Như tôi đã nói ban nãy, hôm nay là ngày vui không riêng gì của Khánh mà cũng là của tất cả các bạn có mặt ngày hôm nay. Một lần nữa xin cám ơn tất cả các bạn thật nhiều. Và bây giờ, chúng ta hãy nói lời chúc của chúng ta. Chúng ta sẽ nói gì nè?”
Cả đám đông đồng thanh hô to “Happy Birthday!” rồi liên tiếp những tràn pháo tay, những trận hò reo vang thật nồng nhiệt. Khánh hít lấy một hơi rồi anh thổi tắt những ngọn nến. Phải đến hơi thứ 3 anh mới thổi tắt được hết các ngọn nến cả hai tầng. Cả đám đông lại một lần nữa hò reo ầm ĩ đến điếc tai. Khánh laị nhoẻn một nụ cười thật tươi:
- Xin cám ơn, cám ơn các bạn rất nhiều… Và để thay đổi không khí, Khánh sẽ hát tặng cho các bạn một bài nhạc mà Khánh rất thích…
Anh chưa dứt câu thì cảm đám đông đã hò reo hưởng ứng, cổ vũ ầm ĩ.
- Các bạn sẽ đến với một điệu nhạc Slow êm dịu… Và… bài hát này sẽ dành riêng cho một người, hy vọng người ấy sẽ hiểu được!
Thanh, Đức và Hào cùng ngẩn người nhìn nhau và cùng hồi hộp, cả bọn đều rất muốn biết người Khánh muốn hát tặng là ai. Nhưng mặt khác, đây là lần đầu tiên họ có thể nghe Khánh hát. Như Thy đã nói, giọng của Khánh hát ngọt lắm, nhưng bây giờ họ mới có dịp để thưởng thức. Thy bật bài nhạc mà anh đã cài sẵn trong máy. Tiếng nhạc thánh thót vang lên nghe thật du dương. Rồi Khánh cất tiếng hát. Tiếng hát anh như bay bổng, hòa quyện, như đang muốn tâm sự nỗi lòng của mình với từng người ở đây. Anh hát bằng tất cả sự đam mê, sự khao khát cháy bỏng của mình như lời bài hát của anh:
"Whenever sang my songs
On the stage, on my own
Whenever said my words
Wishing they would be heard
I saw you smiling at me
Was it real or just my fantasy
You'd always be there in the corner
Of this tiny lttle bar
My last night here for you
Same old songs, just once more
My last night here with you?
Maybe yes, maybe no
I kind of liked it your way
How you shyly placed your eyes on me
Oh, did you ever know?
That I had mine on you
Darling, so there you are
With that look on your face
As if you're never hurt
As if you're never down
Shall I be the one for you
Who pinches you softly but sure
If frown is shown then
I will know that you are no dreamer
So let me come to you
Close as I wanted to be
Close enough for me
To feel your heart beating fast
And stay there as I whisper
How I loved your peaceful eyes on me
Did you ever know
That I had mine on you
Darling, so share with me
Your love if you have enough
Your tears if you're holding back
Or pain if that's what it is
How can I let you know
I'm more than the dress and the voice
Just reach me out then
You will know that you're not dreaming"
Cả đám đông như ngừng lặng để thưởng thức bài hát tuyệt vời của Khánh. Giọng anh thật ấm, thật cao, hòa quyện với điệu nhạc một cách ấm áp đến không ngờ. Cả bài hát như lời tâm sự, như nỗi niềm bấy lâu nay anh hằng chất chứa chực tuôn trào ra trong từng lời, từng giai điệu của bài hát.
Thy thì không lấy gì làm lạ lắm, bởi anh đã tập cho Khánh hát bài này từ mấy hôm trước rồi, Có điều Thanh, Đức và Hào thì Khánh yêu cầu để bật mí vào phút chót nên cả bọn cứ tròn xoe mắt nhìn Khánh miết.
Chợt Khánh ngưng bặt. Tay anh buông thõng đánh rớt chiếc micro xuống sàn gây một tiếng kêu lùng bùng khủng khiếp từ mấy chiếc loa. Mọi người đổ dồn về phía Khánh để xem chuyện gì xảy ra. Khánh đứng như chết trân tại chỗ, từ khóe mắt anh hai hàng nước mắt tuôn ra, trong khi anh vẫn trân trối nhìn về phía trước.
Cả đám đổ dồn về phía ấy để xem có chuyện gì xảy ra. Chẳng có gì, chẳng có gì khác lạ ngoài một chàng thanh niên to cao, trắng trẻo. Khuôn mặt chữ điền điển trai, với những nét hằn rõ của đường râu quai nón. Người đó đang nhìn Khánh mà mĩm cười thật hạnh phúc. Cả đám đông xì xào không biết nhân vật này từ đâu xuất hiện. Chỉ riêng bọn Thy thì biết, cả đám quay sang nhìn nhau. Chẳng những bọn họ biết mà còn là biết rất rõ! Đó là người mà Khánh mong đợi…
Dũng từ tốn bước chậm rãi vừa lách mọi người vừa tiến về phía Khánh. Cả đám đông cũng lặng lẽ tách rời thành con đường để Dũng tiến lên sân khấu. Dũng cũng chẳng buồn để ý đến những chuyện ấy, anh cũng không màng đến xung quanh mình có ai nữa. Anh chỉ thấy người yêu mình đang đứng đó, đang khóc, đang chờ anh như những gì mà anh vừa được nghe thấy. Bài hát đã làm anh cảm động, anh không thể kìm chế được mình nữa. Anh bước lên bục nhìn Khánh thật lâu, thật âu yếm. Khánh run run đưa tay lên khẽ chạm vào khuôn mặt Dũng. Đó là thật! Khuôn mặt thật, con người thật, nước mắt cũng là thật. Dũng mĩm cười trong nước mắt, anh nắm lấy bàn tay ấy của Khánh mà áp vào mặt mình. Khánh run run giọng:
- Là thật… anh… về thật sao?
Dũng khẽ mỉm cười, anh gật đầu:
- Thật…anh đã về…
Khánh vui mừng, anh khẽ đưa tay vuốt lấy khuôn mặt Dũng, rồi khẽ nói:
- Anh đã lớn… anh lớn thật rồi…
Dũng dụi mặt mình vào tay người yêu đáp:
- Phải,… anh đã già rồi…
Khánh bật khóc, anh lắc đầu:
- Không,… anh không già… Dũng của em không bao giờ già…
Rồi anh ôm chầm lấy Dũng mà khóc nức nở.
* * *
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét