BÍ MẬT TRÁI TIM (Chương 10: phần 2)

Chương 10 - Phần 2

Vừa rời khỏi chiếc taxi, Khánh hớt hải nhấn chuông cửa nhà Dũng.

Reenngggg… Rrreeengggg…

Dì Ba vẫn trong bộ đồ xoa quen thuộc tất tả chạy ra.

- A Khánh hả, Dũng nó không có nhà, có gì không cháu?

Nhìn đôi mắt ướt đẫm của Khánh, dì Ba giật mình lo lắng:

- Cháu sao vậy Khánh? Hả?

Khánh vội vàng đáp:

- Dũng chưa về sao dì? Dũng đi về lâu rồi mà?

Dì Ba ngập ngừng rồi đáp:

- Nó… nó chưa có về…

Nhưng Khánh đã phát hiện ra chiếc xe Dream của Dũng đang đậu ở dưới sân nhà, anh lao vào sân và gào lên:

- Sao dì dấu con, nó về rồi mà… xe nó kia kìa… cho con gặp nó đi… con có chuyện gấp lắm mà… Dũng ơi…

Dì Ba hoảng hồn vì thái độ đột ngột của Khánh. Nhưng bà vẫn kịp lấy lại bình tĩnh kiên nhẫn ngăn Khánh nói:

- Không phải, nó không có ở nhà…

Khánh vẫn khăng khăng kêu gào:

- Con không tin… Dũng ơi… Dũnnngggg…

Dì Ba ra sức ngăn cản Khánh lại, nhưng không được. Anh gạt phắt dì qua một bên làm bà suýt té nhào, rồi anh chồm vội lên cầu thang, mở toang cửa phòng Dũng... Không có ai! Căn phòng vắng lặng như tờ. Khánh điên tiết chạy vù xuống nhà nhìn dì Ba đang hớt hải chạy lên. Anh vừa khóc vừa nài nỉ bà:

- Dì Ba, Dũng đi đâu vậy… nói con biết đi…

Bà chỉ ngập ngừng không đáp. Khánh khuỵu gối xuống hẳn chân bà mà khóc thảm thiết:

- Dì Ba… nói con biết đi… Dũng đâu rồi dì Ba… con năm nỉ dì mà… dì thương con…

Dì Ba vội đưa tay đỡ Khánh đứng lên mà nhẹ nhàng nói:

- Nó đi rồi, vừa về tới là nó bỏ xe đó… um… rồi chạy biến ra ngoài. Dì cũng đâu có biết nó đi đâu. Hay con ở đây chờ đi, lát nó về…

Khánh lắc đầu đáp:

- Không… con phải đi kiếm nó… chừng nào nó về thì dì giữ nó lại dùm con nha dì Ba…

Thấy chuyện có vẻ quan trọng, bà bèn hỏi:

- Sao vậy? Hai đứa bay có chuyện gì?

Khánh lắc đầu không đáp, anh chạy vọt ra cửa rồi biến mất.

Bà Ba lắc đầu buồn bã đóng cánh cổng nhà lại, vừa thở dài vừa nhìn lên mái nhà, nơi đó có một khuôn mặt đang ứa nước mắt dầm dề. Dũng ngó theo cái hình bóng thân thương ấy cho đến tận khi nó mất hút sau màn đêm mới thôi. Anh chỉ muốn lao xuống, đuổi theo ôm chầm lấy Khánh và mặc kệ mọi chuyện sẽ ra sao. Nhưng anh không thể,… mọi điều đều không thể. Dũng ngã ngửa người lên mái nhà, nó hãy còn âm ấm bởi cái nắng của ban ngày hôm đó. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, lòng mỗi lúc một dịu lại hơn… Ngẫm nghĩ một lúc, rồi anh sực tỉnh người toát mồ hôi, run run đưa tay móc vội lấy chiếc máy điện thoại trong túi quần ra mà bấm số của thằng Thy:

Reeeennnnggg… Rrreeeenngggg…

Thy hốt hoảng chụp cái ống nghe, luống cuống thế nào lại vuột tay rớt xuống đất cái cạch chói tai.

- Alô, Thy nghe…

Dũng run run cất giọng:

- Tao đây…

Thy vui vẻ đáp:

- Ờ chào, mày làm quái gì mà giờ này gọi tao vậy? Tính chọc má tao chửi tao à?

Dũng phớt lờ câu nói châm biếm của Thy, anh gấp gáp nói:

- Tao có chuyện nhờ mày bây giờ… gấp lắm, giúp tao với…

Thy ngạc nhiên hỏi lại:

- Bây giờ hả? Chuyện gì gấp vậy?

Dũng sụt sịt cố kềm giọng cho cứng lại:

- Đi tìm Khánh dùm tao đi… tao sợ nó làm bậy…

Thy nghe giọng run của Dũng thì hốt hoảng hỏi:

- Mày sao vậy? Mà nó đi đâu? Tụi bay có chuyện gì vậy…?

Dũng cắt ngang:

- Đi kiếm nó dùm tao đi, tao không thể gặp nó nữa… tìm được thì an ủi nó dùm tao… tao gọi cho mày sau… mau lên coi chừng không kịp…

Thy vội hỏi:

- Vậy giờ mày ở đâu?

Dũng thở dài đáp:

- Đừng hỏi nữa,… tóm lại là tao không gặp nó nữa… mày chăm sóc nó dùm tao…

Thy nóng nảy đáp:

- Hê… chuyện này là sao? … alô…??

Dũng đã cúp máy. Thy chưng hửng bỏ máy xuống mà phân vân một lúc. Rồi anh thay vội quần áo chạy ra khỏi nhà.

* * *

… An empty street, and empty house.
A whole inside my heart
I’m all alone
The rooms are getting smaller
I wonder how
I wonder why
I wonder where you are
The day we had, the song we sang together…
And all my love
I’m holding on forever
Reaching for a love that seem so far…

Thành phố về khuya đã thưa thớt xe cộ qua lại, đườ̀ng xá dần vắng tanh chỉ còn những ngọn đèn đủ màu từ các bảng hiệu là không hề ngừng chớp tắt. Lời bài hát vẳng vẳng đâu đó theo từng bức chân bồn chồn của Khánh dáo dác tìm kiếm Dũng trong vô vọng. Đôi chân anh mỏi nhừ ra, nhưng anh vẫn không dừng lại. Các quán bar, các quán ăn, những nơi thường đến… dọc con đường Nguyễn Huệ, Lê Lợi, rồi Hàm Nghi, đến cả Hai Bà Trưng anh đều có ghé qua, nhưng vẫn là con số không. Dũng vẫn biệt tăm.

Ngồi phệch xuống cạnh đài phún nước trước cổng nhà hát thành phố, Khánh thở hổn hển, chạy nãy giờ mồ hôi anh vã ra như tắm. Ngường anh mệt nhoài, từng miếng cơ trong người anh như muốn vỡ ra thành từng mảnh vụn, cả người anh rệu rã, đầu óc quay cuồng đến chóng mặt. Khánh liếc nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm rồi còn gì. Dũng ơi,… anh ở đâu…?

Khánh tựa vào thành bồn nước mà ngủ thiếp đi mê mệt lúc nào không hay... Không biết là đã bao lâu, nhưng trong cơn mê man, anh cảm thấy có một bàn tay khẽ lay mình. Choàng tỉnh, anh mở mắt ra vô cùng kinh ngạc, đó là Thy đang nhăn nhó nhìn anh.

- Mày làm cái quái gì mà ngủ ở đây? Tụi tao đi kiếm mày mệt muốn chết.

Khánh ngơ ngác hỏi:

- Kiếm tao làm gì? Mấy giờ rồi?

Thy đưa tay ngó đồng hồ:

- Gần 1 giờ rồi…

Khánh hoảng hồn định đứng bật dậy, nhưng Thy đã kéo anh lại hỏi:

- Mày đi đâu?

Khánh cau có, anh vùng vẫy:

- Buông ra, tao đi kiếm Dũng…

Thy vẫn không buông, anh lôi mạnh Khánh hơn khiến Khánh mất đà ngã chúi vào Thy.

- Mày đừng kiếm nó, nó không gặp mày đâu.

Khánh trân trối nhìn Thy, nước mắt anh như lại muốn trực trào trở ra ngoài:

- Mày… nói láo… bây giờ nó ở đâu, nói cho tao biết đi…?

Thy vẫn trơ ra đáp:

- Tao không biết, nó nhờ tao đi kiếm mày… Tụi tao phải bổ đi tìm mày lâu lắm rồi, không ngờ mày lại nằm đây mà ngủ.

Khánh điên cuồng nắm lấy Thy mà lay:

- Không lẽ Dũng không muốn gặp tao nữa? Mày nói cho tao biết đi,… Dũng không yêu tao nữa… phải không? nói đi?

Rồi anh ngồi phịch xuống thành bồn nước mà khóc. Thy không biết phải làm sao, anh đứng tần ngần ở đó mà cảm thấy mình như bị dư thừa bởi không kiếm đâu ra lời lẽ để an ủi Khánh. Khóc chán, Khánh đưa tay quệt nước mắt. Trong đầu anh vừa nảy ra một ý định kinh khủng.

- Xe mày đâu?

Khánh đột ngột hỏi khiến Thy giật mình:

- Ơ… thằng Thanh nó lấy đi kiếm mày rồi.

Khánh khịt mũi rồi anh đứng dậy lừng lững bỏ đi. Thy vội nhảy ra chắn đường anh hỏi:

- Mày đi đâu?

Khánh lạnh lùng nhếch mép đáp:

- Không phải chuyện của mày, tránh ra…

Thy vẫn đứng trân đó lắc đầu. Khánh điên tiết hét lớn:

- TRÁNH RA!

Thy giật bắn mình, hắn loạng choạng lùi lại ngó Khánh lộ vẻ kinh khủng. Quen biết bấy lâu, đây là lần đầu hắn thấy Khánh dữ như vậy. Khánh lạnh lùng bước ngang qua Thy. Thy bối rối, tay chân hắn luống cuống như muốn kéo Khánh lại mà không dám. Hắn chỉ biết lẽo đẽo đi đằng sau Khánh, cách một quãng xa. Hai người cứ như vậy mà đi, không biết bao lâu rồi đột ngột Khánh dừng lại. Thy ngơ ngác nhìn quanh thì ra là đã đến chân cầu Nguyễn Tất Thành. Anh hoảng hồn khi nhìn thấy Khánh đứng bên thành cầu ngó lom lom mặt nước sông. Thy hoảng hồn vội chạy đến, định ôm Khánh kéo ra. Nhưng biết được ý định của anh, Khánh giơ tay chỉ mặt anh dõng dạc nói:

- Mày đừng qua đây, nếu không tao nhảy xuống đó!

Vừa nói Khánh vừa trèo lên thành cầu. Thy hoảng hồn vội bước thụt lùi lại, anh la lớn:

- Ok, ok… tao không tới… mày… mày xuống đi, nguy hiểm lắm!

Khánh bật cười ha hả như điên dại, tiếng cười như gào khóc xé màn đêm tĩnh mịch.

- Mày nghĩ tao sống làm gì chứ… Dũng không muốn gặp tao nữa… hết rồi… tao sống để làm gì?

Thy hoảng hồn vội nói:

- Không phải…

Khánh nạt ngang:

- Chớ sao?

Thy đành phải nói sự thật cho Khánh nghe:

- Thật ra nó không dám tới gặp mày, tao cũng không biết tụi bay có chuyện gì. Nó chỉ gọi điện thoại cho tao kêu tao đi kiếm mày gấp và trông chừng mày giùm nó thôi. Tao cũng không biết nó đang ở đâu… nghe giọng nó buồn lắm. Nó nói nó không dám gặp mày nữa. Tụi bay có chuyện gì vậy?

Khánh thở ra nặng nhọc, anh nhìn mặt nước đen ngòm bởi bầu trời đêm mà thở gấp gáp hơn không trả lời Thy. Thy càng lo lắng hơn, anh vội nói:

- Mày… xuống đây đi,… có gì từ từ nói mà…

Khánh lại bật cười, giọng cười khủng khiếp khiến Thy cảm thấy buốt lạnh ở sống lưng:

- Còn gì nữa mà nói… hết rồi… tất cả chấm hết rồi…

Thy vội hỏi:

- Nhưng thật ra là chuyện gì?

Khánh vẫn cười lạnh lẽo, anh cúi nhìn con sông đen kịt, lốm đốm ánh sao mà lắc đầu:

- … chẳng còn hy vọng nào nữa… mày hãy nói lại với bố tao là tao ‘hận ổng lắm’… nói với Dũng là tao yêu nó lắm… hy vọng là kiếp sau sẽ…

Rồi anh thở dài nói tiếp:

- … cám ơn mày nhiều lắm Thy… vĩnh biệt…

Khánh buông người ra khỏi thành cầu. Nhưng anh bị một cái ôm ngang người giật mạnh về phía sau khiến anh ngã ngửa lăn ra đất. Thì ra nãy giờ Thy đã lén đến gần anh và ra tay rất kịp lúc. Thy ngồi đè lên người Khánh, hai tay anh giữ chặt lấy hai tay Khánh, rồi vừa hổn hển vừa hét vào mặt Khánh:

- Đồ điên!

Khánh dãy dụa mong thoát khỏi tay Thy, nhưng không thể nào, Thy mạnh hơn anh nhiều. Thy lại hét vào mặt anh một cách giận dữ:

- Mày nghĩ mày chết là xong à? Tại sao lần nào mày cũng vậy? Chỉ biết chết thôi à, có giải quyết được gì đâu? Đồ vô dụng!

Bị Thy mắng mỏ liên tục mà không cục cựa gì được, Khánh bật khóc đáp:

- Chứ mày muốn tao làm gì hả? Dũng bỏ tao, tao sống làm gì nữa…

Thy cao giọng nạt:

- Dũng bỏ mày hồi nào hả…? Nó bỏ mày thì đâu có kêu tụi tao đi tìm mày chứ? Làm ơn động não đi…

Khánh ngạc nhiên, anh nghẹn ngào hỏi:

- Kiếm tao làm gì? Nó không muốn gặp tao nữa thì để tao toại ý nó… buông tao ra…

Khánh dãy dụa cật lực trong vòng kềm kẹp của Thy nhưng vẫn vô phương. Thy gằn giọng đáp:

- Chuyện này có liên quan gì đến bố mày phải không? Hả?

Khánh òa khóc đáp:

- Tao không biết, tao chỉ đoán vậy thôi…

Thy trừng mắt, trong bóng đêm Khánh có thể thấy đôi mắt đó như tóe lửa nhìn anh:

- Vậy sao mày lại còn định tự tử? Đó đâu phải là lỗi của nó…

Khánh vẫn ngoan cố lắc đầu nguầy nguậy gào lên:

- Không có Dũng thì tao thà chết… buông tao ra…

Thy điên tiết hét át lời Khánh:

- Mày chết đi thì mày biết nó đau khổ cỡ nào không?… Mày chết thì giải quyết được gì hả?… Còn bạn bè mày, tụi tao nữa… còn gia đình, má mày, em trai mày nữa… mày nỡ để mọi người phải đau buồn vì mày hả?

Khánh lặng người thổn thức, ngẫm nghĩ một hồi anh lại gào lên:

- Tao không cần biết…

Thy ngao ngán, anh ghì chặt lấy hai tay Khánh xuống đất hơn rồi gằn từng tiếng:

- Mày không được ích kỷ như vậy… nghe không! Không lẽ mày sống chỉ vì mày, chỉ vì thằng Dũng thôi hả? Mày có nghĩ đến bạn bè, mọi người xung quanh mày không? Đồ ích kỉ…! Nếu mày nghĩ rằng tụi tao… hoặc bây giờ là tao nè,… tao không đáng để cho mày luyến tiếc cuộc sống nữa thì nói đi, tao sẽ để mày chết… Nói đi…!

Khánh lại lặng người lần nữa. Nhưng lần này anh im lặng, một lúc sau anh nới lỏng người ra nằm đó mà khóc. Thy thở phào nhẹ nhõm, anh buông tay Khánh ra rồi ngồi phệch xuống qua một bên Khánh thở phì phò. Nhìn Khánh một lúc, anh ngao ngán đưa tay lôi Khánh ngồi dậy… Khánh thừ người ra, đưa tay quệt nước mắt rồi đứng dậy tập tễnh bước đi vô hồn về phía trước. Thy lặng lẽ đi sát bên anh, cả hai không ai nói với ai câu nào.

* * *

Rrrreeennngggg…

- Alô, Dũng hả… tao tìm được nó rồi.

Dũng buồn bã hỏi khẽ:

- Nó… không sao chứ? Tụi bay đang ở đâu?

Thy chua chát nói:

- Bây giờ thì không sao… thằng Đức cho nó ăn tô mì, giờ lăn ra ngủ rồi. Đang ở bên nhà thằng Đức nè, không sao đâu mày yên tâm.

Dũng thờ phào ra đáp:

- Vậy được rồi… cám ơn mày… lo cho nó dùm tao… tao nghĩ… tao không ở đây bao lâu nữa đâu…!

Thy hoảng hồn:

- Ê,… mày muốn… gì hả??

Dũng gạt ngang lời nói của Thy:

- Tao không có tự tử đâu, khỏi lo… nhưng mà tao… định… um sẽ qua Nhật với ba má tao.

Thy hét vô điện thoại mà quên mất là mình đang ở phòng khách:

- Cái gì…? Thiệt ra là tụi bay có chuyện gì vậy? Không thể gặp nhau nói chuyện bình tĩnh được sao? Làm gì mà nóng nảy vậy? Chuyện đâu còn có đó…

Dũng vẫn điềm đạm trả lời:

- Không phải,… mà là không còn gì để cứu vãn nữa… thôi tao không muốn nói chuyện đó bây giờ… mày lo cho Khánh dùm tao… đừng để nó kiếm tao nữa… cám ơn mày nhiều lắm…!

Thy vội nói:

- Bạn bè mà, đừng nói vậy… không lẽ… ơ… alo…??

Thy cáu tiết đặt điện thoại xuống. Anh thở hắt ra rồi dợm bước lên phòng Đức. Đức ngồi bệt đưới sàn nhà bên cạnh giường chỉ khẽ nhún vai rồi nhìn Khánh đang nằm ngủ mê mệt chẳng biết trời trăng gì nữa. Thanh mệt mỏi ngồi kê đầu vào Đức mà ngước mắt nhìn Thy hỏi:

- Sao rồi?

Thy nhún vai đáp:

- Có trời mới biết… tao chẳng hiểu chuyện gì hết…

Giật mình vì sợ Khánh nghe thấy, Thy bèn dịu giọng lại nói khe khẽ:

- Nó không chịu gặp thằng Khánh…

Đức chỉ khẽ nhếch mép cười nói:

- Không sao đâu, nó ngủ say như chết rồi… mày có quăng nó ra đường nó cũng chả tỉnh đâu!

Thanh thở phào, anh lại chúi đầu vào người Đức mà nói:

- Chán tụi nó quá, không lẽ không còn cách gì sao?

Đức thờ ơ đáp:

- Chuyện tình của mấy thằng gay là thế đó… ‘dễ đến’ rồi cũng ‘dễ đi’…

Thanh trợn mắt nhìn Đức dò hỏi, nhưng Đức vẫn lạnh lẽo bởi vì anh nói sự thật. Từ trước đến nay có mấy cuộc tình ‘như vậy’ được bền vững đâu?

Thy lắc đầu, anh ngồi xuống sàn nhà tựa đầu vào vách tường mà đáp:

- Không phải vậy đâu… đừng có bi quan… theo tao biết là tại ba thằng Khánh cản thôi…

Đức chưng hửng nhìn Thy:

- Ủa?… sao bữa trước mày nói ông già nó đồng ý rồi mà?

Thy chỉ nhếch mép cười chán nản:

- Có trời mới biết…

Thanh nhìn Thy trân trối, rồi anh lại thở dài ra chiều đã hiểu mọi chuyện:

- Ra là vậy…

Thy lạnh lùng đáp:

- Phải… chưa có gì tệ hơn vậy. Nhưng có lẽ đã đến lúc tao dạy cho thằng Dũng biết thế nào là đạo lý làm người rồi.

Đức nghe nói mà khôn gkhỏi phì cười:

- Mày nói gì nghe ghê vậy?

Thy vẫn tỉnh queo đáp:

- Thôi tụi bay đi ngủ đi, mọi chuyện để tao lo…

Thanh mỉm cười đưa mắt quay sang ngó chiếc giường mà Khánh đang nằm rồi hỏi Thy:

- Mày nghĩ ‘nó’ chịu nổi hay không?

Thy phì cười:

- Đồ dâm đãng…

Thanh mỉm cười nguýt mắt nhìn Thy:

- Sao chửi tao? Tao nói… cái giường mà…

Đức mỉm cười:

- Thôi khỏi, lạ gì em nữa… kéo cái nệm trên giường em xuống đi, ba đứa mình nằm trên sàn cũng được mà, rộng rãi chán…

Thy vội xua tay:

- Khỏi chừa phần tao… đưa tao cái mền, tao xuống phòng khách là được rồi…

Thanh ngồi nhổm dậy, vừa lôi cái đệm trên giường bên cạnh xuống sàn nhà vừa hỏi:

- Vậy sao?

Thy gật đầu đáp như đinh đóng cột:

- ừ…!

Đức chỉ nhếch mép mỉm cười, anh nhổm người tiến đến gần Thy hơn rồi nhẹ nhàng hỏi:

- Mày chắc chứ…

Thy lờ đờ nhìn đôi mắt Đức như bị thôi miên, làn hơi ấm từ Đức nhẹ nhàng phả vào mặt anh khiến anh mất bình tĩnh, nhưng anh vẫn cố đáp với giọng cứng cỏi:

- … ơ… chắc…

Đức vẫn mỉm cười, nụ cười ma qủy muôn thuở rồi nhẹ đặt lên môi Thy một nụ hôn ngọt lịm. Thanh nhìn cảnh đó mà cười khúc khích:

- Bây giờ thì khỏi xuống phòng khách nữa hả?

Đức bật cười khúc khích, rồi anh đè Thy nằm lăn ra sàn nhà:

- Dĩ nhiên là không rồi…

* * *

Cuối cùng cũng tìm được. Bố Khánh thở phào nhẹ nhõm trước cổng nhà Dũng. Ông cũng phải khen thầm căn nhà khang trang quá. Ông đinh ninh rằng Khánh sẽ ở đây với Dũng. Suốt từ sáng đến giờ ông không thấy anh về nhà. Ông cũng cảm thấy mình hơi bị dở hơi bởi vì không ai lại tự dưng đi làm chuyện như vậy. Tìm con mình ở nhà bạn trai của nó!? Thật là chuyện nực cười suốt cuộc đời ông bây giờ mới gặp. Ông thở dài ngào ngán, bởi ông không còn biết phải làm gì hơn nữa đây. Ông toan nhấn chuông cổng nhà Dũng thì như có điều gì đó khiến ông phải quay lại nhìn. Và điều mà ông nhìn thấy khiến ông xót xa vô tận. Dưới tán cây bạch đàn, một chàng thanh niên đang gục đầu vào gối ngủ vùi. Ngó bộ dạng thật thảm hại. Người đó chỉ cần thoáng nhìn là ông đã nhận ra, không ai khác hơn là con trai ông, Khánh.

Ông cố gắng dằn lấy cảm xúc của mình, hít thở thật sâu rồi tiến về phía anh. Khánh vẫn gục đầu ngủ say sưa đến nỗi ông đã đến sát cạnh bên anh mà anh vẫn không hề hay biết. Cả một ngày trời mòn mỏi, anh đã thấm mệt nên ngủ thiếp đi mà không biết. Ông thở dài lay Khánh dậy.

- Khánh… dậy…! Về nhà đi con.

Khánh giật mình tỉnh giấc. Bố anh đang đứng trước mặt anh.Khánh chậm rãi lắc đầu. Bố anh lại lên tiếng:

- Về nhà đi, bố con mình nói chuyện…

Nhưng Khánh vẫn khăng khăng:

- Bố về đi, con không về đâu.

Ông bố như muốn nổ tung trước thằng con bướng bỉnh. Ông giơ tay tát anh một cái. Bàn tay ông run lên sau cát tát ấy, nó làm ông đau nhói. Ông chưa từng tát Khánh một cái nào từ hồi anh còn bé. Nhưng đây quả là một thách thức ông không thể chịu đựng nổi. Ông quay đầu bỏ đi, không có can đảm nhìn đứa con của mình nữa. Ông không còn nhận ra nó nữa.

Khánh nhăn nhó một lúc. Từ khóe miệng anh một dòng máu tươi chảy xuống. Anh thản nhiên đưa tay quẹt ngang rồi đưa lên nhìn, rồi anh mỉm cười. Một nụ cười chua chát.

Trong thâm tâm anh chỉ có Dũng, không ai thay thế được Dũng nữa. Không ai hết. Cái tát đã làm anh tỉnh hẳn người. Nhưng nó chỉ là cái phẩy nhẹ nhàng so với nỗi đau đang dằn xé trong lòng anh.

* * *

- Sao mày không gặp nó? Nó đang nổi điên ở nhà kìa…

Dũng thoáng chút bối rối:

- Tao không thể. Mày ráng khuyên nó quên tao đi… tao không thể…

Thy cáu tiết gắt:

- Mày thiếu bản lĩnh vậy sao? Trời ơi, thằng khờ à. Chuyện tình cảm là chỉ có hai đứa bay thôi, sao để một ông già chen vô mà lại làm đổ vỡ lung tung vậy?

Dũng giật mình hỏi:

- Ủa, sao mày biết?

Thy cao giọng:

- Sao không? Thằng Khánh nghĩ là do ông già nó chen vào và phá đám tụi bay nên tao mới biết. Mặc kệ ổng đi!

Dũng thở dài đáp:

- Dù sao ổng cũng là ba của nó… nó có thể mất tao, nhưng nó không thể mất ổng, đúng không?

Thy cứng họng không biết đáp ra sao. Dũng tiếp luôn:

- Vả lại, tao thấy ổng nói rất đúng…

Thy bèn hỏi:

- Ổng đã nói gì mày?

Dũng gạt phắt đi:

- Không cần thiết nữa… mày ráng khuyên nó đừng đến tìm tao nữa. Nhìn cảnh nó cứ hết đứng rồi ngồi buồn xo mà chờ tao bên đường làm tao chịu không thấu. Tao khổ lắm… tao sắp mất sức chịu đựng rồi…

Thy mừng rơn:

- Vậy càng hay… vậy thì mày có thể quay lại… mày có thể tha thứ cho nó…

Dũng đã gạt ngang, giọng nói của anh như lạc hẳn đi:

- Tao có thể bỏ qua mọi lỗi lầm khủng khiếp gì đó nếu nó có! Tao yêu nó lắm, nhưng tao không thể ‘hại’ nó… trời ơi… mày hiểu không?

Thy ngơ ngác:

- Hả? Là làm sao?

Dũng im bặt. Một hồi sau anh đã lấy được bình tĩnh và từ tốn trả lời:

- Thôi không nói chuyện này nữa. Dù sao hành lý cũng đã xong, tối nay tao bay rồi. Đừng nói cho nó biết, nhớ không?

Thy trợn tròn mắt, nói như thét vào điện thoại:

- Cái gì? Mày làm thiệt à?

Dũng vẫn bình thản trả lời:

- Đến giờ tao đi rồi, mày ráng giữ gìn sức khỏe nha, hỏi thăm hai thằng kia dùm tao nữa. Còn nó thì điều quan trọng là mày hãy giúp nó quên tao đi…

Thy vội ngắt lời:

- Hê… chuyện của mày thì mày tự lo đi chứ, ít ra mày cũng tự nói cho nó biết chứ...

Dũng vẫn lạnh lùng, có ai biết được anh đang nuốt từng giọt nước mắt vào lòng mình.

- Tao… tao… không có… can đảm…

Thy bực bội gắt:

- Vậy sao? Đồ hèn!

Dũng im bặt, nhưng Thy cũng chẳng thốt được lời nào. Cuối cùng Dũng cũng lên tiếng:

- Sao mày không chửi tao nữa đi… tao còn tệ hơn cả một thằng hèn nữa.

Thy chẳng thèm quan tâm đến câu nói của Dũng, anh quát:

- Mày đang ở đâu?

Dũng thở dài ra rồi đáp gọn:

- Sân bay!

Thy nghe càng cảm thấy điên hơn trước:

- Mẹ kiếp mày! Đi đi, đừng về đây nữa!

Dũng cười nhạt nhẽo:

- Có lẽ vậy! Tụi bay bảo trọng nghe. Tao phải đi rồi! Tao sẽ gọi điện cho mày… mày là ngườì tao tin tưởng nhất… cám ơn mày nhiều lắm!

Dũng đã gác máy. Thy ngẩn người ra rồi anh cũng gác máy xuống. Nghĩ ngợi một chút, anh lại gấp gáp bấm lấy số máy của Khánh.

- A lô?

Giọng con nít, có lẽ là em thằng Khánh. Thy vội vã hỏi:

- Anh Khánh có nhà không bé?

Tiếng thằng bé đáp:

- Anh Hai chưa về anh ơi.

Thy vội chào nó rồi anh cúp máy.

- Quái thật? Nó đi đâu vậy ta?

Sực nghĩ tới Đức, có lẽ Khánh qua nhà Đức. Thy vội gọi ngay sang nhà Đức, tay chân anh toát mồi hôi lạnh cóng, anh phải hít hơi đến mấy lần để lấy lại bình tĩnh:

- Alô?

Thy vội vàng đáp:

- Dạ chào bác. Đức có nhà không ạ?

Giọng mẹ của Thanh đáp:

- Nó và thằng Thanh vừa mới đi khỏi. Thy hả?

Thy vội vàng hỏi:

- Dạ, là cháu. Tụi nó có nói là đi đâu không bác?

Giọng mẹ Thanh lại đáp:

- Không, hai đứa nó nói đi công chuyện gì đó… lát về thôi. Chốc nữa cháu gọi lại đi.

Thy vội cám ơn bà và anh gác máy.

- Hai đứa kia đi. Vậy là không có bên đó. Lạ thật, không có bên đó thì nó đi đâu?

Tần ngần một lúc, Thy mới sực nhớ đến lời Dũng vừa nói ban nãy. Có khi nào… Khánh đến nhà tìm Dũng không?

Không chần chờ lâu, Thy vội lấy xe lao ra khỏi nhà.

Con lộ nhỏ trước nhà Dũng vắng tanh đến buồn tẻ. Chỉ có le lói ánh đèn đường từ trục lộ chính hắt vào đủ soi sáng một phần đường hẻm. Dưới bóng tàn cây Bạch Đàn dày đặc, Thy có thể nhìn thấy một người đang ngồi bó gối bên vệ đường, mắt như dán chặt vào cánh cổng im ắng của nhà Dũng. Chẳng ai khác ngoài Khánh.

- Mày làm gì ở đây?

Khánh giật mình ngẩng nhìn Thy, rồi lại quay sang ngó đầu hẻm, con sưởng vắng tanh, rồi lại ngó về phía cánh cổng mà không đáp.

- Lên xe mau… nó không có trong đó đâu.

Khánh lạt lẽo đáp:

- Tao biết! Tao hỏi 5 lần rồi. Tao đang chờ nó về.

Thy khịt mũi:

- Nó chả về nữa đâu… lên xe mau lên không thì không kịp đâu!

Khánh ngơ ngác hỏi:

- Sao vậy?

Rồi anh tiếp luôn:

- Tao không đi đâu. Tao phải chờ nó!

Thy cáu tiết gắt:

- Tao nói mày lên xe… mau! Có muốn gặp nó không!? Không có thời gian giải thích đâu.

Khánh chẳng biết làm gì hơn, anh răm rắp làm theo lời Thy mà chẳng biết là có chuyện gì xảy ra. Thy rú ga phóng vút đi như tên bắn. Khánh hoảng hồng ghì chặt lấy người Thy. Thy càng lúc càng phóng xe nhanh hơn, Khánh chịu không nổi nữa đành phải thét vào lỗ tai Thy:

- Mày chạy đâu mà dữ vậy? Điên hả?

Thy gắt lại:

- Mày mới điên. Ngồi yên đi… té ráng chịu!

Rồi hắn cua một cái thật gắt ngay bùng binh đường Trường Sơn rồi từ đó phóng vút vào địa phận sân bay Tân Sơn Nhất. Khánh gào lên:

- Mày chở tao vô đây làm gì?

Thy cũng gào lên để át tiếng gió rít vèo vèo bên tai:

- Nó đang ở sân bay!

Khánh như rớt từ trên trời xuống. Anh chết lặng! Chỉ biết ôm ghì chặt lấy Thy. Thy thắng gấp trước cửa tiễn hành khách, Khánh ngoan ngoãn bước xuống một cách vô thức. Cò đang ngơ ngác thì Thy lại hét:

- Vô mà tìm nó đi, chờ gì nữa? Tao đi gửi xe…

Khánh xám ngoét mặt nhìn Thy run run hỏi:

- Mày nói thiệt hả? Nó… nó ở đâu?

Thy cáu lên đáp:

- Nó đi Nhật. Vô trỏng tìm coi. Mau lên…!

Khánh chỉ ‘ờ’ được có một tiếng, rồi chân anh bắt đầu ‘hoạt động’, hay chính xác hơn là bắt đầu ‘chạy’. Anh tìm kiếm, chen chúc vào những dòng người đang đổ xô ngược về phía anh. Càng lúc càng thưa dần, anh dễ dàng luồn lách vào chỗ họ. Nhưng mọi người đều là mọi người. Dũng ở đâu? Anh đảo quanh quất, mắt nhìn tứ phía qua hai làn nước mắt cay xè, nhưng không thấy tăm hơi Dũng đâu. Không lẽ Dũng đã đi rồi sao? Anh đã trễ?

… So… I say a little prayer
And hope my dreams will take me there
Where the skies are blue
To see you once again… my love
Over seas from coast to coast
To find the places I love the most
Where the fields are green
To see you once again… My love…

Tiếng bài hát văng vẳng ra từ mấy chiếc loa trên trần dịu dàng, tha thiết khiến khung cảnh phi trường càng thêm buồn thảm. Nhìn thấy gian phòng kế bên khá rộng với những hàng ghế dài trống rỗng, Khánh tức tốc lao vào. Nhưng anh đã bị hai cánh tay lực lưỡng vịnh chặt lại. Khánh bực tức quay ngoắt lại. Thì ra đó là hai người bảo vệ đã giữ anh lại. Một người cao lớn, mặt mũi cau có lớn tiếng nói:

- Anh ra ngoài dùm, chỉ có hành khách mới được vô đây!

Khánh gần như van lơn:

- Xin lỗi,… nhưng tôi muốn tìm bạn tôi…

Người còn lại vóng dáng cũng cỡ tương đương với người kia, nhưng mặt mũi có vẻ dễ dãi hơn. Anh ta nhã nhặn nói:

- Xin lỗi, không được. Đây là nguyên tắc. Anh thông cảm!

Khánh vội đảo mắt một vòng, gian phòng trống trơn, ngoại trừ các cô kiểm soát vé đang chúi mũi vào cái màn hình trước mặt. Khánh thất vọng hoàn toàn.

Vẫn là giọng người bảo vệ thứ hai cất lên:

- Bạn anh đi chuyến nào?

Khánh vội vàng đáp:

- Đi Nhật. Chuyến đó…

Người bảo vệ khẽ cau mày nhìn anh ngắt lời:

- Vậy là sang Dulbai. Chuyến đó đã bay cách đây 15 phút rồi.

Khánh nhìn người bảo vệ trân trối như không tin nổi, anh thất vọng não nề, nhưng anh vẫn cố bấu víu vào mẩu thông tin cuối cùng:

- Không phải! Là đi ‘Nhật’ mà…

Người bảo vệ thứ nhất lên tiếng đáp:

- Không có chuyến bay thẳng từ Việt Nam sang Nhật. Phải qua Dulbai trước rồi mới từ đó qua Nhật được.

Khánh tan biến hoàn toàn mọi hy vọng. Thế là hết, anh đã trễ. Người yêu anh đã đi, đã đi thật rồi. Không một lời nói, không một lời từ giã và cũng không một lời giải thích.

Khánh thất thểu bước trở ra, người anh run lên, chân anh như mềm nhũn ra theo từng bước đi. Anh cay đắng đổ ập vào người Thy đang đứng trước mặt mình và bắt đầu khóc, nước mắt anh tuôn trào trong đau đớn. Khánh vừa khóc vừa tức tối đấm vào vai Thy túi bụi. Thy đứng như trời trồng, hai tay ôm chặt lấy Khánh và cắn răng chịu đựng những cú đấm như vũ bão, và hứng trọn một cái tát như trời giáng. Không hiểu sao anh không cảm thấy đau…

* * *

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World